

LỜI TRÌNH
Kính thưa độc giả.
Hai ba tháng nay tôi chỉ có việc đi làm, ăn ngủ và đọc sách. Thấy tình trạng lạ này bà xã tôi mới hỏi. '' Anh sao vậy. Bí à? ''. Bả hiểu tính của tôi lắm. Hể thấy tôi nhỏng nhỏng chơi là bả biết tôi hoặc bí đề tài hoặc viết một truyện rồi bí ngang xương. Tôi trả lời: '' Bí... Không biết viết cái gì...'' Vợ tôi cười phang một câu: '' Anh
CHƯƠNG 1
1- 1973.
Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Ngồi dựa ngửa trên chiếc ghế bành bọc da Đình Anh im lặng nhìn qua khung cửa sổ. Mới hơn bốn giờ rưởi chiều mà mọi người hầu như ngừng làm việc và lo sửa soạn ra về. Có lý do để cho mọi người ngưng không làm việc nữa. Hôm nay là ngày 29 tết. Lính phải lo về sớm để chuẩn bị đưa vợ con đi sắm
Viết cho Hoàng, Người lính Biệt Động Quân còn ở lại Việt Nam.
1
Nguyễn ngồi im. Ly cà phê phin nhỏ từng giọt chầm chậm. Thứ Bảy. Bảy giờ chiều. Nắng hanh vàng rơi rớt trên tàng cây mít xanh lá ngoài đường. Rút điếu thuốc gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, thong thả đưa lên miệng anh bật diêm. Khói thuốc lãng đãng trong không khí ẩm ướt.
1
Từ trong hầm chỉ huy Đạm bước song song với thiếu úy An ra khoảnh sân rộng chói chang ánh nắng mặt trời vào một ngày của tháng 4 năm 1972. Hàng quân đứng im chờ đợi. Gọi là hàng quân cũng không đúng, mà gọi là lính cũng không đúng luôn. Danh từ đúng nhất là quân, lính với dân chúng; bởi vì hàng người đang đứng im là binh sĩ Địa Phương Quân thuộc đại đội 414 biệt lập,
1.
Dàn ăng ten trời vượt cao hơn những thân cây chung quanh. Hai dãy lều màu xanh nằm dọc theo bờ con kinh không có tên. Lô cốt. Hầm núp to nhỏ xen lẫn và chen chúc với nhau. Dây kẽm gai chằng chịt. Những trái lựu đạn M26 treo lủng lẳng. Mìn claymore nhô lên khỏi mặt đất đen đũi. Lính Mỹ ở trần. Quân phục dơ dáy. Giày trận bê bết bùn. Đó là khung cảnh của căn cứ mọc lên giữa