Albanian Arabic Bulgarian Catalan Chinese Croatian Czech Danish Dutch English Estonian Filipino Finnish French Galician German Greek Hebrew Hindi Hungarian Indonesian Italian Japanese Korean Latvian Lithuanian Maltese Norwegian Polish Portuguese Romanian Russian Serbian Slovak Slovenian Spanish Swedish Taiwanese Thai Turkish Ukrainian Vietnamese

Go Back   Diễn Đàn Thư Viện Toàn Cầu > Blogs > ChuSaLan

Chấm điểm: 4 lần cho điểm, trung bình 2.75.

Mắt Em Người Sài Gòn

Submit "Mắt Em Người Sài Gòn" to Digg Submit "Mắt Em Người Sài Gòn" to del.icio.us Submit "Mắt Em Người Sài Gòn" to StumbleUpon Submit "Mắt Em Người Sài Gòn" to Google
Posted 11-03-2009 at 05:30 AM by ChuSaLan

1.

'' Anh có chắc là anh thích ngôi nhà này không?
'' Jane, nhân viên của hãng địa ốc Century 21 hỏi lại lần nữa trong lúc dẫn Nhật Yên đi vòng quanh ngôi nhà cũ nằm trơ vơ giữa khu rừng.
'' Jane đừng có lo... Tôi biết ngôi nhà cần phải sửa chữa nhiều chỗ lắm, tuy nhiên tôi thích sự yên tịnh của nó... ''
Ngừng lại, ngước nhìn tàng cây Norway Maple cao ngất tỏa bóng mát rời rợi Nhật Yên tiếp.
'' ... Tôi đã đi nhiều khu vực trong thành phố mà không tìm ra một ngôi nhà vừa ý mình trừ ngôi nhà này dù nó ở vào vùng ngoại ô vắng vẻ. Đúng ra thời mảnh đất có giá trị nhiều hơn ngôi nhà… ''
Jane mỉm cười phụ họa.
'' Anh nói đúng... Mấy mẫu đất này sẽ có giá trị lắm nếu...''
Ngừng nói, Jane cười với người thanh niên Việt Nam đang đứng bên cạnh mình.
'' ... Nếu anh không sợ ma… ''
Jane không nói hết câu nhưng Nhật Yên hiểu ý. Ngoài cái vẻ cổ kính, liêu trai; ngôi nhà còn nằm khuất trong khu rừng cây cối rậm rạp nhất là xa cách với các ngôi nhà lân cận. Từ chỗ họ đứng ra tới con lộ nhỏ có tráng nhựa cũng bốn năm chục thước. Rồi từ con lộ nhỏ họ phải đi hơn nửa dặm mới gặp đường lớn. Suốt con lộ nhỏ hẹp và vắng vẻ này chỉ có ba bốn ngôi nhà nằm rải rác. Vẻ cũ kỹ và điêu tàn cộng thêm không khí u tịch và hoang vắng tạo cho ngôi nhà một nét gì lạ lùng gần như là liêu trai, ma quái khiến cho Jane cảm thấy sờ sợ. Vì thế mà nàng mới nói ra câu trên. Nhìn Jane Nhật Yên cũng cười đùa lại.
'' Tôi chưa thấy ma lần nào... Tuy nhiên nếu có may mắn được gặp, tôi hy vọng sẽ gặp được một cô ma xinh xắn và dễ thương…''
Jane bật lên tiếng cười vui vẻ vì lời nói đùa của người bạn học cùng trường trung học và đại học với mình. Dừng lại nơi chính giữa sân trước, đứng ngắm ngôi nhà cổ lần nữa xong Nhật Yên chắc giọng.
'' Bây giờ chúng ta trở lại văn phòng của Jane để làm thủ tục. Tôi muốn dọn vào càng sớm càng tốt… ''
Nhìn Jane anh nói tiếp với giọng nghiêm nghị.
'' Tôi sẽ trả bằng tiền mặt. ''
Chàng thanh niên Việt Nam hơi mỉm cười khi thấy cô bạn gái mở to " blue eyes " nhìn mình và bật kêu thảng thốt.
'' Tiền mặt... Anh trả một trăm tám mươi lăm ngàn bằng tiền mặt... ''
Nhật Yên gật đầu cười chúm chiếm.
'' Phải... Chỉ có cách đó mới rút ngắn thời giờ và giấy tờ lôi thôi phiền phức. ''
Jane mỉm cười lắc lắc mái tóc blonde óng ả của mình.
'' Jane quên mất là anh có tiền, có thể có bạc triệu... Làm nghề freelance writer như anh...''
Nhật Yên quay qua nhìn cô bạn gái ngày xưa học cùng trường với mình.
'' Sao Jane biết? ''
'' Jane có đọc tiểu thuyết của anh. Từ cuốn đầu tay tới cuốn thứ ba. Tất cả là best seller mà...''
Giọng nói của Jane nghe thật dịu dàng, âu yếm pha lẫn thán phục và ngưỡng mộ người bạn cùng trường mà không cùng lớp.
Nhật Yên cười nhẹ.
'' Cám ơn Jane… Không ngờ tôi lại có một đọc giả dễ thương và xinh đẹp…''
Cười thành tiếng thánh thót Jane đùa.
'' Vậy hả... Anh làm gì để cám ơn cô độc giả trung thành của anh…''
Nhật Yên cũng cười đùa lại.
'' Tôi sẽ mời Jane đi ăn tối nay sau khi mình làm xong giấy tờ. ''
Vừa nói anh vừa mở cửa xe ngồi vào ghế phía bên hành khách. Jane từ từ lái xe trên con đường mòn dẫn ra lộ chính trong lúc Nhật Yên quay nhìn ngôi nhà thấp thoáng sau khu rừng cây lá xanh um.
Đang ngồi xem tivi Jane liếc đồng hồ khi nghe tiếng gõ cửa. Bảy giờ. Nhật Yên đúng hẹn tới đón nàng đi ăn cơm tối. Mở cửa nàng thấy người thanh niên Việt đứng với nụ cười vui. Nhìn Jane giây lát Nhật Yên nói chậm và nhỏ.
'' Xa nhau một thời gian tôi thấy Jane khác xưa nhiều lắm... Đẹp và quyến rũ…''
Jane cũng cười nói nửa đùa nửa thực.
'' Anh cũng vậy... Chững chạc hơn, đẹp trai hơn và hot hơn…''
Nhật Yên nheo mắt nhìn cô bạn học.
'' Lần đầu tiên tôi thấy Jane diện... Đẹp lắm. ''
'' Cám ơn anh... Jane ít khi diện. ''
Nhật Yên mỉm cười. Câu nói của Jane cho anh hiểu rằng anh là người bạn đặc biệt cho nên nàng mới diện đẹp. Hai người song song ra xe. Ngồi vào ghế nhưng chưa vội nổ máy Nhật Yên hỏi nhỏ.
'' Jane thích ăn gì. Nhật, Tàu, Thái, Ý hay Việt Nam? ''
'' Mỹ, Tàu với Ý thời Jane không dám đụng tới vì sợ mập còn Nhật thời Jane không thích lắm. ''
Nhật Yên cười cười.
'' Như vậy chỉ còn Thái và Việt Nam. ''
Jane nhún vai cười nhẹ.
'' Tùy anh. ''
Nhật Yên vặn công tắc. Chiếc Honda Accord từ từ lăn bánh. Dù đã hơn bảy giờ nhưng nắng vẫn còn chói chang và nóng hừng hực. Mấy chùm hoa màu trắng, đỏ hay tím lung lay trong gió nơi khuôn viên của Northgate Mall. Xe chạy trên cây cầu cao bắt qua hồ nước mênh mông một màu xanh. Dăm chiếc thuyền trôi dật dờ. Hàng thông xanh cao ngất che bóng mát rời rợi. Dưới gốc cây thông người ta đặt những cái bàn bằng cây và lò nướng thịt. Bãi tắm đông nghẹt người.
Xe chạy xuống tới đầu cầu Nhật Yên chợt lên tiếng.
'' Mùi thịt nướng thơm quá. ''
Cười im lặng Jane liếc người bạn trai đang lái xe. Lúc còn ở trung học nàng biết Nhật Yên nhưng vì khác lớp do đó nàng không có dịp may làm quen với người học sinh Việt Nam hiền từ và dễ thương này. Nàng càng thêm mến mộ khi tình cờ chứng kiến cuộc ấu đả giữa Nhật Yên và Jack, một cầu thủ football nổi tiếng nhất của trường. Cao lớn, dềnh dàng, nặng gần ba trăm cân, Jack được mọi người đặt cho biệt danh là KingKong. Ỷ vào sức mạnh và sự nổi tiếng của mình Jack hay chọc phá nhiều người. Chuyện đó cũng không có gì đáng nói cho tới một buổi chiều thứ bảy ở sân quần vợt của trường. Đứng nơi sân cỏ Jane mục kích Jack cùng với hai người bạn trong đội football chọc phá Nhật Yên và Adam đang chơi quần vợt với nhau. Binh vực bạn và cũng vì tự vệ anh đã đương đầu với KingKong. Trái với sự lo sợ của Jane và mọi người, cũng như không ai biết bằng cách nào, Việt petite đã knockout một đối thủ có trọng lượng nặng hơn anh hai lần. Chuyện hi hữu này được Jane và bạn gái đồn ầm lên và chẳng bao lâu mọi học sinh đều biết. Từ đó Việt petite được mọi người nể phục. Muốn làm quen với Nhật Yên nhưng do ở tính tình rụt rè và nhút nhát nên Jane bỏ lở dịp may. Lên đại học, vì ngành học khác nhau vả lại trường đông tới hai ba chục ngàn sinh viên cho nên nàng hầu như không gặp lại Nhật Yên. Bẵng đi thời gian dài nàng mới gặp lại khi anh gọi điện thoại tới văn phòng địa ốc nơi nàng làm việc. Mừng còn hơn bắt được vàng, Jane vồn vả trò chuyện rồi sau đó lãnh phần đưa Nhật Yên đi khắp nơi để tìm mua căn nhà. Nhờ vậy mà hai người có dịp gần gụi với nhau nhiều hơn và đâm ra thân thiết hơn.
'' Jane có tới đây lần nào chưa? ''
Nhật Yên hỏi trong lúc quẹo xe vào Sweet Basil, một nhà hàng Thái nổi tiếng trong thành phố.
'' Jane có tới đây hai lần… Lần đầu là ngày sinh nhật thứ 21 và lần thứ nhì khi ra trường. ''
'' Jane đi với ai… Bạn gái hay boy friend? ''
Nhật Yên hỏi câu này trong khi quay đầu sang nhìn cô bạn học của ngày xưa. Im lặng giây lát Jane mới cười trả lời.
'' Đi với ba má và anh chị của em… Jane không có boyfriend. ''
Nhật Yên cười cười im lặng. Dường như nghĩ người bạn cùng trường không tin vào lời nói của mình, Jane cất giọng nghiêm nghị pha chút buồn rầu.
'' Từ nhỏ cho tới bây giờ Jane không có quen ai… không có boyfriend… ''
'' Thật ư…''
Nhật Yên kêu lên hai tiếng như nửa tin nửa ngờ khiến cho Jane quay nhìn anh.
'' Anh có quyền không tin nhưng đó là sự thực… Hai mươi lăm tuổi rồi mà Jane chưa hề có " sex " với ai…''
Cô gái hơi mỉm cười khi thấy người bạn học ngày xưa trợn đôi mắt sáng long lanh nhìn mình. Nhật Yên cười vì sự ngây thơ và thành thật của Jane. Dù đã hai mươi lăm song nàng vẫn còn giữ được ít nhiều ngây thơ và hồn nhiên.
'' Tôi tin Jane… Đó là điều rất hiếm và rất quý… Thời buổi bây giờ…''
Nhật Yên bỏ lửng câu nói nhưng cô bạn gái của anh hiểu.
'' Cám ơn anh… Anh không cười Jane hả? ''
Đậu xe vào bãi đậu xe, tắt máy xe xong Nhật Yên đi vòng qua phía bên kia mở cửa cho cô bạn học rồi cười vu vơ.
'' Tại sao tôi lại cười Jane… Tôi còn phục Jane đằng khác. ''
Hai người đi bên nhau vào nhà hàng. Họ được đưa tới một bàn nằm trong góc. Trong suốt bữa ăn họ nói chuyện rất nhiều. Họ ôn lại những ngày còn ở trung học. Nhắc tên những người bạn. Cười vui về những kỷ niệm khó quên. Càng nói chuyện nhiều chừng nào họ càng thêm thân mật và hiểu nhau nhiều hơn. Nhật Yên tỏ ra quý mến và săn sóc cô bạn mới quen, trong lúc Jane cũng biểu lộ một cách kín đáo cho người bạn ngày xưa biết là nàng rất có cảm tình và nhất là muốn trở thành một người bạn thân thiết để tình cảm của hai người có thể tiến thêm một bước nữa.
Đợi cho Nhật Yên ký giấy tờ rồi lấy chìa khóa xong Jane mới bắt tay anh.
'' Jane xin chúc mừng anh... Chừng nào sửa xong ngôi nhà anh…''
Hiểu ý cô bạn gái Nhật Yên gật đầu cười.
'' Khi nào xong tôi sẽ điện thoại mời Jane một bữa cơm tối tại nhà.





2.

Hai tháng sau… Jane lái xe chầm chậm trên lối vào nhà của Nhật Yên. Quãng đường ngày xưa bằng đất đã được tráng nhựa phẳng phiu. Hai hàng cây phong lá xanh mơn mởn được trồng dọc theo hai bên đường. Nàng nhận thấy có ba loại là Sugar, Norway và Scarlet Red. Khi mùa thu tới ba thứ cây phong này sẽ biến con đường thành một bức tường lửa. Xa xa một vài cây Hybrid Poplar lá lấp lánh sáng dưới ánh mặt trời chói chang của một ngày cuối hạ. Như muốn thưởng thức phong cảnh của khu rừng rộng Jane ngừng xe xuống đi bộ. Gió hè thổi xuyên qua rừng cây rì rào âm thanh dìu dịu. Bóng nắng lổ chỗ trên cỏ xanh. Redwood sừng sững bên cạnh Sweeping Cherry xen lẫn với Oak, Golden Chain, Cockspur Hawthorne, Pink Smoke, Weeping Willow, River Birch, White Birch, Royal Empress và nhiều thứ cây rừng khác mà nàng không biết tên.
'' Jane thấy thế nào? ''
Jane cười bằng mắt khi thấy Nhật Yên. Quần cụt, áo thun ngắn tay, giày bata, người bạn học của nàng thật trẻ trung, tươi vui và hot trong ngày hè rực rỡ.
'' Đẹp lắm. ''
Nhìn bao quát khu rừng cô gái cười tiếp.
'' Điều mà Jane thích nhất là khu rừng trông sạch sẽ, ngăn nắp nhưng vẫn giữ được nét hoang dã, rừng rú của nó… Hoang vu, tịch mịch và nhuốm đầy nét liêu trai. ''
Nhật Yên cười nhìn cô bạn gái với ánh mắt là lạ. Hai người bước song song trên nền cỏ xanh mới vừa cắt nên còn thơm thoang thoảng mùi cỏ.
'' Jane ngửi mùi thịt nướng. ''
Nhật Yên nhìn cô bạn học.
'' Tôi nấu món ăn Việt Nam để cho Jane thử. ''
'' Cám ơn anh. ''
Khi vào tới sân trước Jane như không tin vào mắt của mình. Nét cổ kính và xưa cũ vẫn còn nguyên vẹn nhưng bên ngoài của ngôi nhà trông sạch sẽ, quang đãng và bắt mắt người nhìn. Mái nhà mới. Bốn bức vách bằng đá núi được rửa sạch lộ màu xanh biêng biếc thật mát mắt. Cửa kính mới tinh. Hàng trăm bụi hoa hồng đủ màu, đủ loại nở rực dưới ánh nắng mặt trời. Mấy cây hoa Mộc Lan lá xanh um. Khóm myrtle crab lơ thơ vài cái bông úa tàn. Dọc theo hông nhà chủ nhân đã trồng một hàng dài Hardy English Lavender. Bám theo vách là Chinese Wisteria lá xanh mơn mởn.
Nhật Yên mời Jane ngồi xuống chiếc bàn đóng bằng cây với hai băng dài đặt nơi hiên sau. Trên đầu họ là dàn hoa hồng mà nàng nhận ra Climbing Blaze, Climbing Peace, Climbing White American Beauty và Climbing Queen Elizabeth. Lò nướng thịt bằng than đá nằm nơi góc trái trên nền xi măng trắng vừa được rửa sạch. Tiếng chim cu gáy rời rạc, buồn buồn thoảng đưa trong tiếng gió rì rào.
'' Jane muốn uống trà đá hay bia? ''
'' Jane xin anh ly trà đá. ''
Jane trả lời trong lúc cúi nhìn vào lò nướng. Mùi thịt nướng bốc lên khiến cho nàng chảy nước miếng và cảm thấy đói bụng. Nhật Yên gắp vào dĩa giấy của nàng một xâu thịt bò nướng sả, một xâu tôm nướng và một miếng cá nướng. Vừa nhai vừa nuốt Jane vừa khen nức nở.
'' Ai dạy anh nấu ăn mà ngon vậy? ''
Nhật Yên trả lời với giọng thân mật hơn khi thay đổi cách xưng hô từ tiếng tôi thành ra tiếng anh.
'' Má của anh và chị Tú Anh… Để hôm nào anh đưa Jane tới nhà chị Tú Anh chơi. ''
'' Chỉ ở đâu hả anh? ''
'' Atlanta ''
Hớp ngụm bia Nhật Yên trả lời gọn.
'' Jane ăn nữa… Mình còn nhiều lắm…''
Jane đáp không do dự.
'' Ăn… Thức ăn Việt Nam ngon mà ăn hoài không no. Sao kỳ vậy anh? ''
Nhật Yên cười lớn gắp cho Jane thêm một xâu tôm nướng. Lấy một con tôm chấm vào dĩa nước mắm Jane cười nói với bạn trai.
'' Nước mắm này ngửi thời hôi mà ăn thời ngon. Sao kỳ vậy anh? ''
Nhật Yên bật cười trước câu hỏi của Jane.
'' Ăn xong anh mời Jane đi dạo trong rừng cho tiêu cơm xong tối tối mình ăn tiếp. ''
'' Anh cho Jane ăn món gì nữa? ''
'' Jane uống rượu được không? ''
'' Được nhưng không nhiều lắm. Jane sợ say. ''
'' Chị Tú Anh dạy anh làm một món đặc biệt để ăn trong lúc uống rượu. Anh muốn cho Jane thử. ''
Ngừng nhai Jane nhìn Nhật Yên rồi cười khẽ.
'' Ok… Jane sẽ uống say… Nếu em không lái xe được thời anh cho em ngủ nhờ nhà anh nghe. ''
Nhật Yên cười rót thêm trà vào ly cho bạn.
'' Nhà có ba phòng… Anh sẽ dành một phòng đẹp nhất cho Jane. ''
'' Cám ơn anh… Jane tiếc là hồi còn trung học lại không quen anh. ''
'' Bây giờ cũng chưa có muộn lắm mà. ''
Ánh mắt xanh màu lục thủy của cô gái long lanh hơn vì câu nói của bạn trai.
'' Jane muốn hỏi anh một câu mà lâu lắm rồi chưa có dịp… ''
'' Câu gì? ''
'' Làm cách nào mà anh knockout KingKong? ''
'' Bí mật nghề nghiệp. ''
Nhật Yên đùa. Jane nũng nịu.
'' Không chịu đâu… Anh làm ơn. ''
'' Jane hỏi để làm chi? ''
'' Để biết. ''
'' Biết để làm gì? ''
'' Để knockout anh. ''
Jane bật lên tiếng cười ròn rã. Nhật Yên nhẹ gật đầu bước ra đứng nơi sân cỏ.
'' Jane ra đây anh chỉ cho. ''
Ngưng ăn cô gái bước tới đứng đối diện với người bạn trai. Dùng ngón tay trỏ của mình đụng nhẹ vào vị trí nơi hai be sườn gặp nhau ở gần bụng của Jane, Nhật Yên cười nói.
'' Ngay đây… Có hai điều đáng ghi nhớ là phải đánh đúng vào điểm đó và đánh đúng lúc đối thủ vừa dứt hơi thở. ''
Cúi nhìn ngón tay trỏ của Nhật Yên đang ấn vào ngực mình Jane cười.
'' Làm sao em biết lúc nào đối thủ dứt hơi thở? ''
'' Người ta khi hít vào thời ngực phồng to lên và bụng xẹp lại, còn khi thở ra thời bụng nở ra và ngực xẹp lại. Muốn knockout đối thủ thời Jane phải đánh ngay lúc hơi thở dứt tức là giây phút cuối cùng của thở ra. Đó là lúc khí lực trong người phân tán nên cũng chính là lúc yếu ớt nhất. Bình thường anh không thể nào knockout KingKong được do đó anh phải đánh ngay vào giai đoạn cuối cùng lúc hắn thở ra. Lúc đó khí lực phân tán nên hắn yếu xìu Jane đấm hắn cũng gục nữa. ''
'' Nếu bây giờ em đấm ngay chỗ này…''
Ấn ấn ngón tay trỏ vào ngay vị trí trên bụng của Nhật Yên Jane cười tiếp.
'' … Là knockout anh được chứ gì? ''
Gật đầu Nhật Yên đùa.
'' Jane đấm vào chỗ nào cũng knockout anh được. ''
'' Thiệt hôn… Jane muốn đấm vào chỗ này nè. ''
Cô gái cười cười đưa tay chỉ ngay vào chỗ trái tim của Nhật Yên. Chàng thanh niên Việt cười đùa.
'' Có đấm Jane nên đấm nhè nhẹ… Anh yếu tim lắm. ''
Bật lên tiếng cười thánh thót Jane trở về chỗ ngồi. Hai người tiếp tục ăn uống và cười đùa thân mật. Càng trò chuyện Nhật Yên càng thêm kinh ngạc và thích thú khi khám phá ra ra nhiều điều mới lạ ở cô bạn học của ngày xưa. Mê đọc sách, yêu nghệ thuật cho nên Jane có những hiểu biết sâu xa về lãnh vực này.
'' Jane thích văn chương mà tại sao lại chọn ngành quản trị và điều hành? ''
'' Em không biết… Chị Liz và anh Frank khuyên nên chọn ngành đó vì dễ kiếm việc làm… Ra trường làm việc thời gian mới biết ngành này cực và bận bù đầu… Không có sướng như nghề của anh. ''
Nhật Yên cười đùa.
'' Thế thì Jane viết văn đi. ''
Uống ngụm nước cô gái cũng đùa lại.
'' Thôi… Em mà viết văn là anh thất nghiệp liền… Em mến anh nhiều lắm nên không muốn lấy việc làm của anh. Nhất là…''
Jane ngừng lại cười. Nguyễn quay sang nhìn. Anh bắt gặp đôi mắt xanh màu lục thủy đang nhìn mình như muốn nói điều gì. Đôi môi mọng ướt run run như chờ đợi cái gì. Thầm thở dài để trấn tỉnh anh cười lảng sang chuyện khác.
'' Jane muốn ăn tráng miệng món gì? ''
Jane lắc lắc mái tóc vàng óng ả.
'' Thôi em no quá… Em để dành. ''
Nhật Yên đứng lên.
'' Bây giờ anh mời Jane đi dạo…''
Đôi bạn học thong thả đi dưới bóng râm mát của những cây rừng cao ngất. Tiếng gió lùa như điệu nhạc buồn. Hoa dại nở rộ nhiều màu trắng, vàng, xanh, đỏ và tím. Cây hoa hướng dương vươn lên thật cao trông lạc loài và đơn độc.
'' Jane thích loại cỏ này… Ngộ quá…''
Jane chỉ tay vào một khóm cỏ cao màu vàng xen lẫn với màu hồng.
'' Người ta gọi nó là Pampas Grass, gốc ở nước Argentina. Cách đây chừng ba bốn tuần anh đi dạo ra tận đây và tình cờ thấy nó. Đằng kia có một khóm Japanese Bloodgrass đẹp lắm. ''
Không biết nghĩ gì mà Nguyễn đưa tay ra ôm ngang hông Jane. Cô gái có đôi mắt xanh màu lục thủy hưởng ứng cử chỉ âu yếm bằng cách cũng vòng tay ôm hông bạn trai. Hai người bước tới khóm cỏ dại lá màu đỏ rực trên chót và lan dài tới gần tận gốc. Nắng khuất sau hàng cây làm khu rừng thành ra tối và âm u. Không khí mát và nằng nặng nhiều hơi nước. Xa xa như có tiếng sấm gầm. Ngước nhìn trời Nhật Yên nói.
'' Có lẽ trời sắp mưa… Mình đi về kẻo mắc mưa. ''
Jane lắc đầu nũng nịu.
'' Không… Em muốn đi nữa… Mưa mặc kệ mưa… Em thích đi dưới mưa. ''
Nhật Yên kéo cô bạn học sát vào người. Hôn nhẹ lên tóc anh thì thầm.
'' Jane muốn làm nàng tiên đi dưới mưa…''
Làn da trắng của cô gái hơi hồng lên như thẹn thùng và kích thích vì nụ hôn và nhất là sự va chạm thân xác với người con trai mà nàng cảm mến. Điều mà Nhật Yên nhận thấy là Jane khác hẳn với các thiếu nữ đồng trang lứa. Ngoài tính tình dịu dàng và tế nhị, nàng vẫn còn nhiều thẹn thùng, nhút nhát của một thiếu nữ cổ xưa cách đây mấy chục năm. Anh biết Jane thích mình nhưng nàng lại không vồ vập, lã lơi hay làm cử chỉ nào mời gọi một cách lộ liễu hoặc trắng trợn. Dù không có bạn trai nàng cũng không chịu đi săn tìm đàn ông như nhiều thiếu nữ chưa chồng khác. Có lẽ nàng thích được đàn ông săn tìm hơn. Hoặc có lẽ nàng biết mình không có khả năng săn tìm đàn ông.
Mưa rơi lác đác. Gió thổi bay tung những sợi tóc vàng của Jane. Mưa rơi trắng xóa khu rừng. Mưa làm nhạt nhòa cảnh vật. Mưa làm ướt thân người. Nhật Yên quay nhìn cô bạn học đang đứng ngước mặt đón mưa rơi trên tóc, trên quần áo bắt đầu ướt và dán chặt vào thân thể phô bày những đường cong gợi cảm của một thiếu nữ đang xuân.
'' Em thấy lạnh…''
Jane thì thầm khi bắt gặp Nhật Yên đang nhìn mình đăm đăm. Vòng hai tay lên che kín ngực nhưng nàng vẫn có cảm tưởng nhột nhạt và rờn rợn vì ánh mắt của Nhật Yên như bàn tay đang mơn man lên da thịt của mình. Để dấu kín cảm giác nàng vụt quay đầu chạy trở lại hướng ngôi nhà. Cười ròn rã Nhật Yên chạy song song với cô bạn học. Được nửa đường Jane dừng lại để thở. Vòng tay kéo bạn vào sát mình Nhật Yên thì thầm.
'' Thôi đừng chạy nữa… Anh không nhìn Jane đâu. ''
'' Anh nhìn cũng được nhưng…''
'' Nhưng gì? ''
'' Jane có cảm giác kỳ kỳ. ''
'' Khó chịu hay là thích? ''
'' Thích mà nhột… Giống như anh đụng Jane. ''
Nhật Yên cười lớn. Tiếng cười của anh chìm mất trong tiếng sấm gầm kéo dài lê thê.
'' Sét đánh… Chạy Jane…''
Nhật Yên nắm tay cô bạn học chạy nhanh. Jane vừa chạy vừa cười rũ rượi. Vào nhà hai đứa ướt như chuột lột. Đưa cho Jane cái áo choàng và cái khăn anh nói nhỏ.
'' Jane mặc tạm cái này rồi đưa quần áo anh xấy cho khô. ''
Thay quần áo khô xong Nhật Yên mời Jane ra phòng khách. Đứng ngắm nhìn quanh quất giây lát cô gái lên tiếng.
'' Jane thích cách trang hoàng của anh. Đầy vẻ Á Đông. Xưa và cổ kính… Giản dị chứ không cầu kỳ. ''
Tới ngồi nơi cái đôn hình con voi Jane cười cười.
'' Em thích cái này. ''
Nhún nhún mấy cái cô gái đứng dậy rồi bước tới nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường.
'' Cám ơn anh. ''
Jane cười nói khi nhận ly rượu mạnh của bạn đưa cho mình.
'' Cảnh làng quê ở Việt Nam. Má anh nói là nơi anh sinh ra cũng giống như vậy. ''
'' Con này là " water buffalo " phải không anh? ''
Jane chỉ vào con trâu đang thảnh thơi gặm cỏ trong bức tranh. Gật đầu cười Nhật Yên hớp ngụm rượu.
'' Anh mời Jane xem một đoạn phim nói về đồng quê Việt Nam. ''
Hai đứa tới ngồi nơi sofa. Nhật Yên bấm nút máy dvd và truyền hình.
'' Phim trình bày một cảnh về mùa len trâu ở vùng đồng bằng sông Cửu Long… Mùa mưa nước ngập cho nên trâu không có cỏ ăn. Vì thế những người có trâu phải giao trâu của họ cho một nhóm người chuyên giữ và dẫn trâu lên vùng đất cao hơn không bị nước ngập…''
Nhìn cô bạn học Nhật Yên cười cười giải thích thêm.
'' Như Jane có chó mèo thời mướn người ta giữ trong lúc đi nghỉ hè…''
Cô gái tóc vàng gật đầu tỏ ý hiểu. Nàng im lặng nhìn cảnh nước ngập mênh mông trên vùng cây cỏ và đàn trâu mấy trăm con quậy nước đùng đùng. Nàng trợn đôi mắt xanh màu lục thủy nhìn cảnh hai con trâu gài sừng và húc nhau. Mãi mê xem nên nàng không chú ý tới cử chỉ là dựa đầu vào vai bạn cũng như vòng tay ôm lấy vai bạn trai.
'' Jane thích không? ''
Gật đầu cười cô gái nhìn bạn.
'' Thích nhưng thích anh nhiều hơn. ''
Nói xong nàng nghiêng người hôn lên má.
'' Thích anh hay là thích hôn anh? ''
'' Không biết? ''
Thấy thái độ hơi thắc mắc của bạn Jane cười.
'' Thích anh… Thích hôn anh và thích được anh hôn… Tuy nhiên Jane muốn đợi tới lúc chín mùi mới ngon. ''
Nhật Yên cười lớn vì lời nói dí dỏm của cô bạn học.
'' Anh cũng vậy… Anh muốn đợi tới khi mình không còn giữ được mới… ''
Jane cười rũ vì hiểu được cái ý của bạn.
'' Em muốn uống nữa… Em muốn say… Biết đâu say sẽ làm em '' wild '' hơn. ''
Làn da trắng của cô gái hồng lên khi nói câu sau cùng. Cầm lấy ly rượu đi vào bếp Nhật Yên cười.
'' Jane đừng có nghĩ là anh phục rượu em nghe chưa. ''
'' Em biết... Em biết anh là một quân tử của phương đông mà. ''
Nhật Yên mỉm cười khi nghe cô bạn gái dùng năm tiếng trên để ám chỉ tới sự đứng đắn của mình. Trong lúc anh lúi húi pha rượu Jane chợt lên tiếng nhắc chừng.
'' Anh pha cho mạnh mạnh một chút nghe. ''
'' Ok... Anh chỉ sợ...''
'' Jane không có lái xe về nhà đâu... Em xin làm phiền anh đêm nay. ''
Jane cười khúc khích sau câu nói. Nhật Yên cũng cười vui.
'' Anh hân hạnh được Jane làm phiền... Nhà rộng quá nhiều khi anh cũng sợ ma. ''
Jane phá ra cười.
'' Thấy chưa... Anh cần một companion hay ít ra cũng...''
Nhật Yên trao ly rượu đầy cho cô bạn gái.
'' Jane thử đi. ''
Hớp ngụm nhỏ Jane tặc lưỡi.
'' Ngon... Rượu này là rượu gì vậy anh? ''
'' Courvoiser của Pháp. ''
Cô gái tóc vàng gật gù.
'' Hèn chi... ''
Nghe tiếng reo từ cái đồng hồ của lò nướng Nhật Yên đứng dậy. Lát sau anh mang ra một cái khay đựng một dĩa chạo tôm với một chén nhỏ đựng nước mắm tỏi ớt. Cầm cái nĩa Jane hít hà. Chấm miếng chạo tôm đã được cắt ra thành mảnh nhỏ vào chén nước mắm xong Jane đưa lên mũi ngửi.
'' Thơm quá...''
Nhật Yên bật cười vì cử chỉ trẻ con và dễ thương của cô bạn gái người Mỹ. Vừa nhai cô gái vừa nói.
'' Ngon... Anh làm đồ ăn ngon hết sẩy. ''
Liếc nhanh đồng hồ treo trên tường Nhật Yên cười.
'' Chắc quần áo của Jane đã khô rồi. ''
Giơ tay níu không cho bạn đứng dậy cô gái cười bằng mắt.
'' Em mặc như vầy cũng được trừ trường hợp anh muốn đòi lại quần áo của anh. ''
Nhật Yên cười ý nhị không nói gì thêm. Anh nhận thấy dù có rượu song cử chỉ của cô bạn gái vẫn rụt rè và nhút nhát ngoại trừ lời nói có phần nào thân mật và phóng túng.
'' Đây là lần đầu tiên Jane uống rượu say cho nên nếu em có nói điều gì hay làm điều gì phật lòng xin anh đừng để ý. ''
Nhật Yên cười hôn lên tóc của cô bạn gái.
'' Anh thích cái cá tính đặc biệt của Jane... Anh không có phiền đâu. ''
Hai người vừa ăn uống vừa ôn lại thuở còn học trung học. Lắng nghe tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi ào ào và tiếng sấm gầm Nhật Yên cười.
'' Jane có muốn đi về cũng không được... Bão lớn lắm. ''
Đưa ly rượu không cho bạn cô gái cười nheo mắt.
'' Em biết... Bởi vậy em sẽ uống say đêm nay... Mà anh có rượu cho em uống không? ''
Cười cười Nhật Yên đứng lên đi vào bếp trong lúc nói vọng lại.
'' Jane tự nhiên. Anh mới mua mấy chai Jack Daniel…''
Nhật Yên trở ra với hai ly rượu xong quay trở vào bếp. Lục lọi giây lát anh mang ra một dĩa bàn lớn đựng đủ loại snack.
'' Mình ăn cái này đi rồi nếu khuya Jane đói bụng anh có pizza. ''
Hớp ngụm nhỏ ly rượu Jane nhìn người bạn trai.
'' Anh có viết thêm quyển tiểu thuyết nào nữa không? ''
Nhật Yên nhẹ gật đầu.
'' Có... Chỉ mới được hơn trăm trang. ''
'' Jane xem bản thảo được không? ''
Nhật Yên nhìn cô bạn gái.
'' Tại sao Jane muốn xem bản thảo? ''
Cô gái tóc vàng cười bẽn lẽn.
'' Jane muốn khoe với mọi người là em thân với anh nên được anh cho xem bản thảo. ''
Với tay bóc một miếng potato chip bỏ vào miệng Nhật Yên gật đầu đứng lên đi vào phòng riêng. Mấy phút sau anh trở ra với xấp giấy đánh máy khá dày.
'' Jane có thể mang về nhà đọc xong rồi giữ luôn cũng được. Anh tặng Jane làm kỷ niệm…''
Lật lật mấy trang giấy chi chít chữ Jane liếc thật nhanh.
'' Em có tật xấu là cầm cuốn sách lên thời phải đọc cho xong. Tuy nhiên em cố gắng không đọc bây giờ…''
Nhật Yên cười hớp ngụm rượu.
'' Anh cũng vậy. Hai đứa mình có cái tật xấu giống nhau. ''
Đưa ly rượu lên Jane đụng nhẹ vào ly của bạn.
'' Vậy hả anh... Mình cụng ly đi anh. ''
Mấy bóng đèn chợt chớp tắt khiến cho Nguyễn phải đứng lên đi vào nhà bếp. Lát sau anh trở ra tay cầm ngọn đèn dầu. Chớp lòe sáng rực kèm theo tiếng sấm nổ đùng thật lớn. Ngôi nhà tự dưng chìm trong bóng tối mờ mờ.
'' Nhật Yên... Anh đâu rồi. ''
Jane kêu lên. Nhật Yên cười khẽ trong bóng tối.
'' Ở đây… Bên cạnh Jane…''
'' Đốt đèn lên đi anh... Em sợ ma...''
Nhật Yên nói với giọng đùa cợt.
'' Jane phải hôn anh một cái thời anh mới chịu đốt đèn...''
'' Anh đốt đèn lên rồi Jane mới thấy đường hôn anh. ''
Cười lặng lẽ trong bóng đêm Nhật Yên bật hột quẹt ga đốt cây đèn dầu. Ánh sáng leo lét nhưng đủ cho anh thấy đôi mắt long lanh của cô bạn gái đang nhìn mình mỉm cười.
'' Anh có đèn cầy không? ''
Nhật Yên gật đầu. Đặt cây đèn dầu xuống bàn ngay trước mặt Jane anh bước tới chỗ tủ sách. Lục hồi lâu anh lôi ra một cây đèn cây cao và lớn. Đặt nó vào cái giá anh đốt lên xong thổi tắt đèn dầu. Ánh sáng dìu dịu soi mờ mờ khung mặt của hai người.
Jane liếc nhanh người bạn trai đang ngồi cúi đầu nhìn xuống mặt bàn. Mái tóc đen hơi dài một chút. Chiếc mũi cao và thẳng. Đôi gò má xương xương. Đôi mắt to đen long lanh phảng phất chút buồn rầu và mơ mộng.
'' Mưa lớn quá...''
Nhật Yên nói bâng quơ khi nghe tiếng mưa rơi xầm xập trên mái nhà cùng với tiếng gió hú, gió gào hòa lẫn trong tiếng sấm gầm ì ầm và tiếng chớp lòe. Đột nhiên ánh sáng lóe lên sáng rực rồi tiếng nổ ầm thật lớn. Tiếng nổ thật gần làm lùng bùng lỗ tai và làm rung chuyển căn nhà. Kêu tiếng kêu sợ hãi rồi như không tự chủ được Jane ôm chầm lấy người bạn trai đang ngồi bên cạnh. Lát sau Nhật Yên xoa nhẹ bờ vai cô bạn gái cùng với giọng nói vỗ về.
'' Không sao... Jane...''
Nhật Yên xiết nhè nhẹ thân hình mềm ấm. Jane ngước lên. Môi hồng he hé mở. Ánh mắt long lanh nụ cười gởi trao, đợi mời. Hơi thở thơm mùi hoa lài mới nở. Đôi trai gái nhìn nhau trong khoảnh khắc rồi không biết ai trước hoặc ai sau, có thể cùng một lượt họ hôn nhau mê man và đắm đuối. Không biết bao lâu nụ hôn mới dứt.
Jane nhìn Nhật Yên.
'' Cám ơn anh... Nụ hôn thật vô cùng kỳ diệu... Jane muốn thử lần nữa . Nhưng..."
Nâng càm cô gái để nhìn vào ánh mắt màu lục thủy Nhật Yên hôn phớt lên đôi môi hồng.
'' Anh cũng thế. ''
Cười cười hôn vào mái tóc vàng óng ả của Jane anh tiếp.
" Jane không có bạn trai mà sao hôn giỏi vậy? "
'' Hổng biết... Có lẽ tại Jane thích anh... Xúc động vì anh... Còn anh... Có bao nhiêu bạn gái rồi nói thiệt đi...''
Nhật Yên trả lời bằng cách đưa hai ngón tay lên. Cười hăng hắc Jane đùa.
'' Hai à... Sao ít vậy? ''
Nhật Yên cười uống cạn ly rượu nhưng không trả lời câu hỏi của cô bạn gái.
'' Jane uống nữa? ''
'' Uống... Anh còn rượu? ''
'' Nhiều lắm... Tha hồ cho hai đứa mình say túy lúy đêm nay. ''
'' Em say, em làm phiền anh, anh ráng mà chịu nghe chưa. ''
Vừa nói Jane vừa nheo mắt khiến cho Nguyễn bật cười.
'' Ok... Anh muốn được Jane làm phiền nhiều lắm. Càng nhiều càng tốt...''
Đón ly rượu từ tay bạn trai Jane uống một hơi hơn phân nửa. Tặc lưỡi một cái thật lớn nàng cười lớn.
'' Ngon... Jane phải học anh cách pha rượu. ''
Nhìn ánh nến cháy lây lất trong gian phòng tối vì không có điện Jane nói nhỏ.
'' Em muốn nghe nhạc...''
Nhật Yên cười.
'' Jane quên là mình bị cúp điện à...''
Đôi trai gái im lặng uống rượu. Lát sau đèn nhấp nháy mấy lần rồi cháy sáng trở lại. Tắt đèn để căn phòng khách chìm vào ánh sáng mờ ảo phát ra từ cây nến Nhật Yên bước tới đứng trước dàn máy hát. Loay hoay lựa chọn giây lát anh bỏ một cd vào máy. Trở lại chỗ ngồi anh dịu dàng nói với Jane.
'' Anh cho Jane nghe nhạc Việt Nam. Nhạc tình cảm Việt Nam hay lắm. ''
Âm thanh nổi lên dặt dìu. Tiếng hát chơi vơi, thoảng đưa như xa như gần trong gian phòng nằng nặng hơi nước.

- Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
Sông sa từng lớp lớp mưa dài
Mắt em ôi mắt em xưa có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về,
Khi chớm thu về một sớm mai
Đôi mắt Người Sơn Tây
U uẩn chiều luân lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây,
Buồn viễn xứ khôn khuây
Em hãy cùng ta mơ
Mơ một ngày đất mẹ
Ngày bóng dáng quê hương
Đường hoa khô ráo lệ
Anh từ chinh chiến đã ra đi
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì
Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
Non nước u hoài,
Non nước hao gầy ngày chia tay
Em vì chinh chiến thiếu quê hương
Sài Sơn, Bương Cấn mãi u buồn
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ,
Em có bao giờ,
Em thương nhớ thương
Đôi mắt Người Sơn Tây
Đôi mắt Người Sơn Tây
Buồn viễn xứ khôn khuây ... ''

Nhật Yên hơi ngạc nhiên khi thấy cô bạn tóc vàng như thùy lệ.
'' Dù không hiểu lời nhạc nhưng em cảm thấy bản nhạc buồn quá…''
Nhật Yên im lặng đưa cho Jane miếng tissue để lau nước mắt. Cô bạn gái của anh cười nói bằng giọng nghẹn ngào.
'' Cám ơn anh... Mai anh cho em mượn dĩa nhạc này để em nghe lại. Trời mưa mà nằm một mình trong phòng nghe nhạc buồn mới thấm thía. ''
Hiểu cái chất văn nghệ của Jane nên Nhật Yên gật đầu.
'' Anh sẽ tặng cho Jane dĩa nhạc này để làm kỷ niệm. Em thích nghe nhạc hòa tấu, nhạc không lời? ''
Jane gật đầu sau khi uống xong hớp rượu.
'' Dạ thích... Em thích nghe nhạc không lời... Mình tha hồ tưởng tượng và mơ mộng theo ý của mình. ''
Nhật Yên cười cười vì cái tính lãng mạn, mơ mộng và giàu tưởng tượng của người bạn gái. Đó là một điều hiếm hoi trong xã hội văn minh thiên về vật chất nhiều hơn tinh thần.
Âm thanh của tiếng đàn, tiếng hát nổi lên lãng đãng, lất lây trong căn phòng nằng nặng hơi nước hòa với tiếng mưa rơi và tiếng gió rít qua rừng cây. Nhật Yên nhớ lại thuở còn học trung học. Mỗi trưa thứ bảy chị Tú Anh thường rủ anh ra ngồi dưới tàng cây sau nhà để nghe chị vừa đàn tây ban cầm vừa hát những bản tình ca quê hương. Chị say mê đàn hát và anh chăm chú nghe. Anh ước ao mình có khiếu về âm nhạc như chị Tú Anh.

- Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
Đời em đã khép... đi vội vàng
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng
Như cánh chim khuất ngàn
Như cánh chim khuất ngàn
Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấu...

Nhật Yên hơi mỉm cười khi thấy Jane đang ngồi với một cung cách đặc biệt để nghe nhạc. Hai chân rút sát vào người, càm đặt lên đầu gối, ánh mắt mơ màng nhìn vào khoảng không trước mặt, cô gái tóc vàng im lìm thưởng thức âm thanh buồn chơi vơi và nỉ non. Trong ánh nến chập chờn lay động vì gió lùa qua cửa kính mà anh quên đóng lại, tiếng đàn hát tạo thành tiếng khóc âm thầm cho một cuộc tình đã lỡ hay đã phôi pha trong đời người.

- Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
Thời nào yêu hết trái tim buồn
Lời nào yêu hết trái tim buồn
Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ
Nhòa theo từng gót chân người xa vời
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa như em khóc hồn nhiên
Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở
Em thấy không cõi đời vô vọng.
Xin em hãy cho tôi tạ tình, khi em đã đi qua khoảng đời tôi
Dù một khoảng khắc sớm phai tàn
Và lệ em rớt trên môi nhạt
Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn
Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời...

Bản nhạc dứt Jane thở dài như tiếc nuối.
'' Buồn phải không Jane...''
'' Dạ... Buồn quá... Nhưng mà em thích... Không biết anh nghĩ sao chứ em không thích những cuộc tình với happy ending. Nhàm chán. Trống rỗng... Dường như mình ít thương nhớ những người sung sướng hơn là những kẻ khổ đau.''
Nhật Yên cười nhẹ.
" Em lãng mạn... mơ mộng…''
Ngước nhìn người bạn trai giây lát rồi Jane hôn phớt lên môi. Nâng ly rượu còn hơn phân nửa lên nàng cười thánh thót.
'' Ok... Nhậu... Anh với em phải uống cho say. ''
Nâng ly rượu của mình lên Nhật Yên đùa.
'' Em không sợ bị anh ấy… hả? ''
Jane bật cười hăng hắc hỏi lại.
'' Hông... Mà anh có dám ấy… hông? ''
Jane nhấn mạnh ở tiếng ấy khiến cho Nhật Yên bật cười. Jane uống một hơi cạn ly rượu xong đưa cho bạn. Pha rượu xong trở ra phòng khách không thấy Jane anh gọi lớn.
'' Jane...''
'' Dạ...''
'' Em đang ở đâu? ''
'' Trong phòng ngủ của anh. ''
Cầm hai ly rượu đi vào phòng ngủ của mình, thấy Jane nằm đắp mền tận cổ Nhật Yên hơi ngạc nhiên.
" Em làm gì vậy? "
'' Em lạnh... Em muốn nằm cho ấm. ''
Đặt hai ly rượu lên bàn Nhật Yên ngồi lên giường. Anh hơi rùng mình khi vòng tay ấm mềm của Jane vòng lên cổ và ghì xuống nệm. Hơi thở của nàng thơm mùi hương của hoa ngọc lan. Da thịt của nàng mềm ấm, mịn màng như mây. Đôi blue eyes long lanh ngời nồng nàn và say đắm. Thân thể của nàng nóng lên từ từ cùng với tiếng thì thầm thoảng đưa.
'' Anh ơi…''
Nhật Yên cúi xuống, cúi xuống thật gần. Bên ngoài trời vẫn mưa. Gió lùa hơi nước vào tận căn phòng tối mờ mờ.




3.

Vừa ra tới cửa Jane hơi dừng lại khi nghe tiếng chuông điện thoại reo trong phòng làm việc của mình. Hơi lưỡng lự nhưng rồi nàng cũng quay trở vào.
'' Hello...''
Bên kia đầu dây vang vang tiếng cười của Nhật Yên.
'' Em đang làm gì đó? ''
'' Dạ em đang đi về. Vừa ra tới cửa thời anh gọi...''
'' Jane có làm gì weekend này không? ''
'' Dạ không...''
'' Em có muốn đi chơi xa với anh không? ''
'' Muốn... Mà đi đâu hả anh? ''
'' Atlanta... Chị Tú Anh muốn gặp em. ''
'' Vậy hả anh… Em cũng muốn gặp chị Tú Anh. ''
'' Em xin nghỉ hai ngày thứ năm và thứ sáu được không? ''
Nhìn lên tấm lịch treo trên tường Jane cười đùa.
'' Anh tính bắt cóc em hả? ''
Hỏi xong nàng nghe tiếng Nhật Yên cười bên kia đầu dây.
'' Ừ… Chiều thứ tư anh sẽ tới nhà Jane rồi mình đi xuống Atlanta. Mình sẽ ở nhà chị Tú Anh hai ngày. Mình có thể đi Six Flags và White Water.
'' Ok... Em sẽ gặp anh chiều mốt...''
Đặt điện thoại về chỗ cũ Jane chầm chậm bước ra cửa. Nàng thấy bãi đậu xe chỉ còn lại hai chiếc xe của mình và Holly, giám đốc của hãng địa ốc. Đó là hai người về trễ nhất trong số mười mấy nhân viên. Ngồi vào ghế Jane thở hơi dài chưa vội mở máy xe. Nàng thầm cám ơn bạn trai đã mời mình đi chơi xa. Kể từ lần gặp nhau ở nhà Nhật Yên, nàng với Viet petite đó còn gặp nhau nhiều lần rồi thời gian sau yêu nhau thắm thiết. Nàng đưa Nhật Yên về nhà giới thiệu với ba má và anh chị. Tất cả mọi người đều vui mừng khi biết nàng đã tìm được một ý trung nhân dễ thương và có nghề nghiệp vững chắc. Riêng chị Liz và anh Frank còn tỏ ra mến mộ hơn khi biết ông bồ của em gái là một người viết văn nổi tiếng. Nhiều lần Nhật Yên mời gia đình của Jane tới nhà mình dùng cơm tối, cơm trưa khiến cho tình thân giữa hai bên càng thêm thân thiết. Ba má của Jane hay nói đùa với Nhật Yên là họ rất hãnh diện và vui mừng có một đứa con rể như anh.
Nghe có tiếng gõ vào cửa kính Jane ngước đầu lên. Holly cười hỏi.
'' Nhớ chàng hay sao mà ngồi đây? ''
Jane cười thánh thót.
'' Em xin chị nghỉ hai ngày thứ năm và thứ sáu tuần này. Em và Nhật Yên sẽ đi Atlanta...''
Holly cười hiền hậu.
'' Em muốn nghỉ bao lâu cũng được... Chị thấy em cũng cần phải xả hơi...''
Sau khi từ giã Holly Jane lái xe chầm chậm trên đường trở về nhà. Trời cuối hạ nhưng vẫn còn nóng và nhiều nắng. Con đường về nhà ba má của nàng đầy cây lá xanh um. Những cây oak lớn và cao ngất tỏa bóng mát rời rợi. Nàng nhớ tới những buổi trưa mùa hè khi còn học lớp 10. Một mình lang thang trên con đường vắng rồi sau đó ngồi dưới gốc cây nghỉ mệt. Đọc sách và mơ mộng. Ở vào tuổi mười sáu mà nàng lại không có nhiều bạn gái và nhất là bạn trai. Điều đó khiến cho anh chị và ba má ngạc nhiên lẫn thắc mắc. Họ tự hỏi có điều gì kỳ lạ trong tâm hồn đứa con gái mới lớn. Chỉ riêng nàng biết là không có điều gì kỳ lạ hết. Nàng vẫn bình thường. Chỉ có điều khác thường là nàng không tìm ra một kẻ đồng điệu trong số những người bạn trai cùng trường. Họ không có tâm hồn lãng mạn, mơ mộng và đam mê như nàng. Họ thích những trò chơi thô bạo, chơi game, thích cắm đầu vào computer, thích xe, rượu, thuốc lá và sex. Trong lúc nàng lại thích đọc sách, làm thơ, viết văn, mãi mê chạy đuổi theo vùng trời thật xa lạ, thật cổ xưa của quá khứ. Nàng chạy theo Jack London để khám phá những điều kỳ diệu của vùng Alaska hoang vu bí hiểm với những cơn bão tuyết lạnh chết người. Nàng thích ngồi trên chiếc thuyền câu của Hemingway để cảm thấy mình nhỏ bé và cô đơn trước đại dương bao la. Nàng khóc sướt mướt cho tình yêu trong Farwell To Arms. Nàng để đèn suốt đêm để đọc Gone With The Wind, War & Peace...
Ngừng xe nơi driveway Jane hối hả đi vào nhà bếp bằng lối cửa hông. Má của nàng đang lui cui nấu cơm còn ba đang xem tivi. Chào hỏi ba má mấy câu xong nàng đi vào phòng riêng thay quần áo rồi trở ra bếp để giúp má nấu bữa cơm tối. Lát sau gia đình ba người ngồi quây quần quanh chiếc bàn ăn rộng.
'' Con sẽ đi chơi với anh Nhật Yên...''
Jane nói với ba má. Liếc nhanh chồng bà Carol vui vẻ cười hỏi.
'' Hai đứa đi nghỉ hè ở đâu? ''
'' Dạ Atlanta... Ảnh sẽ tới nhà bắt cóc con chiều thứ tư. Tụi con sẽ ở nhà chị của ảnh...''
Ba má Jane bật cười vì hai chữ bắt cóc của đứa con gái út. Ông Mark cười hỏi.
'' Đi chơi hay có chuyện gì không? ''
Jane liếc nhanh cha của mình khi nghe ông hỏi. Nàng hiểu ông muốn nói điều gì. Hai ba tuần trước ba má nàng có bàn về chuyện tình thân của nàng với Nhật Yên và khuyên nàng nên kín đáo thăm dò anh về chuyện lập gia đình. Dù không nói ra nhưng Jane không đồng ý với ba má mình về chuyện thúc hối Nhật Yên phải hứa hôn hay cưới nàng. Nàng nghĩ chuyện đó hoàn toàn là hành động tự nguyện. Nếu yêu nàng anh sẽ nghĩ tới chuyện đó. Nàng không muốn hai đứa sống chung với nhau vì sự bắt buộc nào đó, vì lý do nào đó hơn là tình yêu lứa đôi. Không yêu nhau mà lấy nhau khổ lắm. Hôn nhân sẽ dễ dàng tan vỡ khi hai người không thực sự yêu nhau.
'' Dạ tụi con chỉ muốn gần nhau, có nhiều kỷ niệm với nhau và hy vọng từ đó...''
Jane không nói hết câu song mẹ của nàng hiểu. Bà cười nói với con gái.
'' Cứ thong thả. Hôn nhân là chuyện quan trọng của đời một người nhất là con gái. Việc gì tới sẽ tới. Nếu thật sự yêu thương con thời Nhật Yên sẽ nghĩ tới hôn nhân...''
'' Dạ con cũng nghĩ như vậy nên con không có hối ảnh...''
Ăn cơm tối xong Jane lặng lẽ rút vào phòng riêng của mình. Trong căn phòng yên tịnh nàng cắm cúi viết văn. Nàng bắt chước Nhật Yên viết tiểu thuyết và sẽ đưa cho người yêu xem khi hai đứa gặp nhau. Nàng muốn làm cho người yêu ngạc nhiên. Cũng vì ý nghĩ đó mà hơn hai tháng nay ngoài giờ đi chơi với người yêu nàng cặm cụi viết. Càng viết nàng càng khám phá ra nhiều điều mới lạ và say mê viết. Nhiều khi nàng ham viết tới nửa đêm mới đi ngủ. Ngồi vào cái ghế quen thuộc, đặt mười ngón tay vào bàn gõ nàng bật thành tiếng cười vui vẻ khi ý tưởng viết văn là làm cho Nhật Yên thất nghiệp hiện ra trong trí của mình. Đang ngồi mơ tưởng Jane nghe tiếng chuông điện thoại cầm tay của mình reo lên điệu nhạc.
'' Hello. ''
'' Em khỏe hôn? ''
Giọng nói ấm dịu và chậm của người yêu khiến cho Jane mỉm cười.
'' Anh đang làm gì vậy? ''
'' Đang viết. Còn em? ''
'' Cũng đang viết...''
Jane trả lời một cách vô thức. Nhưng tới chữ cuối cùng nàng kịp ngừng lại. Nhật Yên hỏi dồn.
'' Em viết... Viết cái gì? Tiểu thuyết hả? ''
Nghe giọng hỏi dồn dập của người yêu Jane biết Nhật Yên ngạc nhiên và sẽ tò mò hỏi tiếp. Như để dấu bí mật nàng cười khẽ lên tiếng.
'' Đâu có... Em viết nhật ký. ''
'' Vậy hả... Cho anh xem được không? ''
Jane lắc đầu như đang ngồi trước mặt người yêu.
'' Không... Anh cười em chết… ''
'' Anh hứa không cười. ''
'' Thôi để mai mốt... Chừng nào mình…''
'' Ok anh chờ... Anh gọi nhắc cho em nhớ mang theo máy chụp hình. ''
'' Cám ơn anh nhắc. Em sẽ nhớ. ''
'' Ok. Chúc em ngủ ngon. ''
'' Dạ... Em cũng chúc anh nhiều mộng đẹp. ''
Jane nghe tiếng cười của Nhật Yên vang vang.
'' Anh thấy Jane trong mộng của anh. ''
Tú Anh ôm choàng lấy Jane một cách thân thiết và vui mừng. Khi hai người rời nhau Tú Anh lùi lại một bước nhìn Jane cười nói đùa.
'' Nào... Em đứng im cho chị xem em như thế nào mà ông văn sĩ cưng của chị mê em muốn chết...''
Tú Anh nói bằng tiếng Anh nên Jane hiểu và nàng cười thánh thót.
'' Em xấu nhưng Nhật Yên nói xấu đẹp gì ảnh cũng yêu...''
Câu trả lời của Jane khiến cho Trang, chồng Tú Anh phì cười.
'' Jane nói đúng đó. Tú Anh xấu như ma mà anh cũng yêu, cũng mê...''
Háy chồng Tú Anh đùa.
'' Xạo... Anh nói ai mà dám tin anh...''
Nói xong câu nói đùa bằng tiếng Việt với chồng Tú Anh phải dịch sang tiếng Anh cho Jane nghe rồi kéo Jane vào phòng khách nói chuyện trong lúc Nhật Yên và Trang lo mang hành lý vào nhà. Đặt ly nước cam trước mặt Jane Tú Anh cười vui nói bằng tiếng Anh.
'' Em xinh hơn trong hình. Nhật Yên khen em lắm. ''
Nhìn quanh thấy không có ai Tú Anh cười với Jane.
'' Chị xúi nó cưới em. ''
'' Thật ư. Em đâu có nghe ảnh nói gì. ''
Tú Anh cười cười.
'' Nó kín miệng lắm... Nó mà không chịu nói thời lấy kềm bẻ răng nó cũng không nói. ''
Jane bật cười hắc hắc vì lời nói đùa của Tú Anh. Họ ngưng cười nói khi thấy hai người đàn ông bước vào phòng khách. Thấy cử chỉ đó Nhật Yên vặn.
'' Chị và Jane nói gì về em? ''
Nháy mắt với Jane Tú Anh chối phăng.
'' Đâu có... Chị hỏi thăm về gia đình của Jane. Mai mốt Jane sẽ là người trong gia đình nên chị cần biết để dễ nói chuyện. ''
Nhật Yên gật đầu cười nói với người yêu.
'' Anh mang va ly của em vào phòng rồi...''
'' Hai đứa tính đi đâu? ''
Trang hỏi. Nhật Yên chưa kịp trả lời Jane đáp trước.
'' Ảnh tới nhà bắt cóc em đi... Ảnh hăm là đi White Water ảnh sẽ trấn nước em đó chị…''
Jane cười nói đùa và Tú Anh cười nhìn em trai của mình.
'' Jane đừng có lo. Nó có biết lội đâu mà hăm trấn nước em. ''
Jane cười hắc hắc khi biết được tẩy của Nhật Yên. Nghe tiếng bíp bíp nơi nhà bếp Tú Anh nói với chồng.
'' Chắc con gà đút lò của em chín rồi… Anh và Nhật Yên khui rượu và dọn bàn…''
Quay sang Jane nàng cười nói tiếp.
'' Chị nấu gà đút lò ăn với bánh ướt để cho em thử…''
Hai chị em vào trong bếp. Mùi thịt gà quay thơm lừng khiến cho Jane phải la lên.
'' Trời ơi thơm quá. Em phải học chị món này để nấu cho anh Nhật Yên ăn. ''
Tú Anh cười mở lò nướng. Con gà được lấy ra chín vàng và thơm phức khiến cho Jane hít hà luôn miệng. Con gà nóng được bày lên bàn ăn. Không giống như nhiều người khác Jane lại thích các món ăn lạ. Thấy Tú Anh ăn thịt gà với rau thơm như húng lủi, húng cây, tía tô, kinh giới và rau răm nàng bắt chước ăn theo và khen ngon nức nở. Thứ mà nàng hẩu nhất chính là nước mắm ớt thật cay. Nhật Yên cười chế nhạo khi thấy Jane, mặt đỏ au, đổ mồ hôi hột và hít hà vì cay nhưng vẫn tiếp tục cắn từng miếng ớt hiểm.
'' Em phải học chị cách pha nước mắm. Chị pha ngon hơn anh Nhật Yên…''
Nhật Yên cười hắc hắc nhìn Tú Anh.
'' Chị Tú Anh dạy anh nấu các món ăn Việt Nam mà. Chỉ không dạy cho anh cách pha nước mắm mà anh học lén thành ra không ngon bằng chỉ…''
Trang phụ họa vào câu chuyện.
'' Anh thì anh chỉ biết ăn và rửa chén thôi. Nấu ăn và sửa xe là hai thứ anh không dám rớ tới…''
Nhìn Nhật Yên và Jane Trang cười tiếp.
'' Tú Anh không dám để anh nấu ăn đâu…''
Tú Anh hớt ngang lời chồng.
'' Ai mà dám để ảnh làm bếp. Nấu cho hai người ăn mà ảnh bày đủ thứ giống như nấu cho đám cưới hai ba trăm người ăn. Nướng có con chim cút bằng nắm tay mà ảnh mở cái lò tổ chảng giống như là ảnh đút lò hai ba con gà tây…''
Trang cười hắc hắc khi bị vợ tố. Nhìn anh rể Nhật Yên cười nói lớn với Tú Anh.
'' Chị mắc mưu ảnh rồi. Ảnh cố tình làm như thế để khỏi bị chị đì bắt ảnh nấu cơm…''
Tú Anh nhẹ lắc đầu.
'' Chẳng thà để anh rửa chén còn hơn nấu. Có ngày cháy nhà hai đứa ra đường ở…''






4.

Nhật Yên chậm chạp bước vào một tiệm bán đồ cổ nằm lẻ loi trong góc của một trung tâm thương mại nhỏ và cũ kỹ. Anh vào đây với ý định tìm mua một vài vật dụng xưa cũ để trang hoàng cho phòng giải trí của mình. Bước chầm chậm anh nhìn ngắm những bức tranh treo trên tường. Đột nhiên mắt anh ngừng lại nơi bức tranh vẽ một thiếu nữ. Có hai điều mà anh nhận ra là chân dung của người trong tranh gần gụi và phảng phất má hay chị Tú Anh. Đó là khuôn mặt của một người con gái Việt Nam. Điều thứ hai là người trong tranh mặc chiếc áo màu trắng. Dù chỉ thấy có nửa phần anh cũng nhận ra đó là chiếc áo dài, thứ áo đặc biệt của phụ nữ Việt Nam. Càng nhìn anh càng bị thu hút vì khuôn mặt và nhất là đôi mắt của người thiếu nữ trong tranh. Đôi mắt của nàng thật buồn. Anh không thể nào diễn tả được nỗi buồn. Chỉ biết nhìn vào đôi mắt đó anh cảm thấy buồn và hầu như bị cuốn hút vào đôi mắt của người trong tranh.
'' Ông thích không? ''
Nhật Yên quay qua khi nghe người chủ tiệm hỏi mình. Hơi mỉm cười anh trả lời lấp lửng.
'' Bức tranh đẹp…''
Người chủ tiệm gật đầu.
'' Tôi thích đôi mắt của cô ta. Đẹp và buồn. Thật buồn…''
Mắt không rời đôi mắt của thiếu nữ trong tranh Nhật Yên gật đầu như công nhận lời bình phẩm của người chủ tiệm. Thiếu nữ trong tranh có đôi mắt thật đẹp và thật buồn. Chị Tú Anh và Jane đều có đôi mắt đẹp nhưng so với đôi mắt của người thiếu nữ trong tranh thời cả hai còn kém xa. Mắt của hai người đó đẹp mà vui, trong lúc mắt của thiếu nữ trong tranh đẹp mà buồn và chính cái buồn đó mới làm cho đôi mắt của nàng đẹp thêm, làm cho anh nhìn vào rồi mê man luôn. Nhìn vào đôi mắt long lanh như thùy lệ của nàng anh có cảm tưởng đôi mắt muốn nói lên điều gì, gửi gấm cái gì, van xin một cái gì. Cảm tưởng thật mơ hồ và khó giải thích song anh cứ nghĩ hoài về điều đó. Nhìn vào đôi mắt long lanh như thùy lệ Nhật Yên nhớ tới mấy câu thơ : '' Đôi mắt em lặng buồn… Nhìn thôi mà chẳng nói… Tình đôi ta vời vợi… Có nói cũng không cùng… Yêu hết một mùa đông… Không một lần đã nói…Nhìn nhau buồn vời vợi… Có nói cũng không cùng…" Nhật Yên lắc lắc đầu mỉm cười. Khó mà diễn tả được vẻ buồn của người thiếu nữ trong tranh. Tùy theo tâm tư của mỗi người mà cái buồn của đôi mắt sẽ khác nhau. Riêng anh nhận ra một điều là từ khi nhìn vào đôi mắt tuyệt vời của thiếu nữ trong tranh anh cảm thấy mình bị cuốn, bị hút vào trong đôi mắt đó. Nó có một sức quyến rũ dị kỳ giữ anh lại và không thể nào thoát ra được. Đầu óc anh ngẩn ngơ, tâm trí anh mơ màng, thẩn thờ và dật dờ trong vùng trời mộng ảo nào đó.
Người chủ tiệm đã bỏ đi từ lâu để mặc ông khách đứng tần ngần, chiêm ngưỡng đôi mắt của người trong tranh. Thật lâu Nhật Yên mới thở dài một tiếng. Như bị cái gì xui khiến anh chậm chạp và trịnh trọng lấy bức tranh treo trên vách xuống. Nhìn vào khuôn mặt của thiếu nữ trong tranh anh cảm thấy nét mặt của nàng hơi tươi vui và đôi môi hình trái tim hơi thoáng nụ cười. Có lẽ nàng vui vì mãn nguyện, vì anh đã mua bức tranh. Trả tiền xong cầm bức tranh anh đi thẳng ra xe. Đặt bức tranh vào ghế của băng trước, đóng cửa lại cẩn thận anh lái xe thật nhanh ra khỏi bãi đậu xe đông người. Dường như có cái gì thúc hối anh phải trở về nhà. Mở cửa bước vào phòng khách anh ngó quanh quất như tìm một chỗ nào để treo bức tranh. Cuối cùng anh quyết định tháo bức tranh vẽ cảnh làng quê xuống và treo bức tranh thiếu nữ lên. Sau khi treo xong đứng ngắm nghía anh mỉm cười hài lòng vì quyết định của mình. Không còn chỗ nào thích hợp hơn vì ngồi trên sofa hoặc đứng trong bếp hay ngoài cửa anh đều có thể nhìn thấy đôi mắt buồn của thiếu nữ trong tranh.
Rót ly nước lạnh xong trở ra phòng khách, ngồi xuống ghế Nhật Yên ngước nhìn bức tranh. Anh cảm thấy có cái gì khác lạ khi nhìn vào người trong tranh. Đôi mắt và khuôn mặt buồn man mác toát ra một sức quyến rũ dịu dàng nhưng lạ lùng bắt anh phải nhìn mê man rồi sau đó cảm thấy tâm hồn mình cũng buồn lây cái buồn của người trong tranh. Càng nhìn ý nghĩ đó càng in sâu trong đầu của mình khiến cho anh mê man nhìn ngắm và tưởng tượng. Càng nhìn anh càng khám phá ra điều mới lạ và khâm phục cho người họa sĩ đã vẽ nên bức tranh. Bằng những đường nét nhạt mờ hầu như siêu hình ông ta đã tạo nên một hình ảnh hiện thực. Khuôn mặt hiện thực. Đôi mắt hiện thực. Ngay chính nỗi buồn phát ra từ đôi mắt cũng hiện thực bởi vì tất cả đã vượt không gian và thời gian để sống mãi trong lòng người thưởng ngoạn.
Nhật Yên hơi cau mày khi nghe tiếng chuông điện thoại vang lên. Dường như anh không muốn bị quấy rầy trong lúc này. Nhất lấy cái cordless phone rồi nhìn vào màn ảnh anh biết Jane gọi mình. Nhưng không hiểu sao anh lại ngần ngừ giây lát rồi lắc đầu không trả lời. Đặt điện thoại trở về chỗ cũ anh đứng dậy. Lùi lại ba bước anh nghiêng đầu đứng ngắm đoạn bước sang bên trái một bước. Anh có cảm tưởng đôi mắt nhìn theo bước chân của mình. Ánh mắt nhìn buồn bã làm vướng vít, làm quấn quít bước chân. Buông mình xuống ghế nệm anh đưa tay bấm nút. Tiếng nhạc cất lên mường tượng như lời thì thầm. Lời ca như tiếng thủ thỉ bên tai dịu mềm và mật ngọt.

- Em, hãy ngồi xuống đây
Để cho anh hát khúc ca nồng nàn
Em hãy cầm lấy tay anh
Để cho anh nói những lời yêu đương
Này em, em có biết chăng,
Anh đã say mê, mê đôi mắt buồn
Nhìn anh ánh mắt vô tư
Mà sao anh thấy chứa chan lời hẹn hò…

Dường như lời nhạc cộng thêm với ánh mắt của người trong tranh có một hòa hợp tuyệt diệu như thế nào không hiểu được nhưng điều đó làm cho anh xúc động và khám phá ra là mình đã say mê đắm đuối đôi mắt hay đúng hơn người thiếu nữ trong tranh dù chỉ mới gặp nhau không lâu.

- Em! Ôi đôi mắt em
Chứa chan niềm ngây thơ ngỡ ngàng
Từ mắt em anh soi thấy bóng anh,
Anh soi thấy tim anh bừng cháy đam mê
Ôi đôi mắt yêu kiều rất cô liêu
Và say đắm trinh nguyên
Hồn anh lãng du vào đôi mắt em,
Muốn nói cùng em câu anh yêu nồng nàn...

'' Muốn nói cùng em anh yêu em nồng nàn..''. Nhật Yên lẩm bẩm. Từ mắt em anh soi thấy bóng anh. Thấy được một điều sâu thẳm mà bấy lâu nay anh tìm kiếm. Ôi! Dường như chúng ta đã hẹn nhau trong tiền kiếp xa xăm. Của thuở hồng hoang không dấu chân người. Của thuở đất trời mênh mông. Trong đôi mắt của em anh thấy được quá khứ buồn của một quê hương nghèo khổ. Ánh mắt của em cho anh thấy lại quãng đời xưa cũ. Ba đi biền biệt. Hỏi thời má bảo ba được đi học tập. Học để làm gì? Má trả lời học để làm người vô sản... Má đi mất biệt từ sáng sớm và chỉ trở về lúc chập choạng tối. Người làm lụng vất vả suốt một ngày chỉ đủ và chỉ mong làm đầy thêm chén cơm của một gia đình một mẹ hai con. Bữa ăn với những hạt cơm mốc trộn bo bo màu ngà ngà, khô cứng, chút cá khô bốc mùi thum thủm và tô canh rau lỏng bỏng nước. Quê hương yêu dấu đồng nghĩa với đói khổ triền miên. Quê hương với ước mơ vụn vặt. Thèm một gói xôi khi lên giường ngủ vì bụng vẫn còn đói. Quê hương với mặc cảm bị xua đuổi bởi những người chung quanh. Mình sinh ra và sống ngay chính trên quê hương của mình nhưng lại có cảm tưởng bị xua đuổi bởi chính đồng bào ruột thịt của mình. Con của Ngụy. Ba tiếng đó là một ám ảnh triền miên. Là một bản án mà những kẻ chiến thắng đã khắc vào trán, ghi vào tâm hồn của một đứa bé lên năm. Anh và chị Tú Anh nắm tay nhau cúi đầu đi lang thang trong ánh nắng rực rỡ của phố Sài Gòn như hai đứa trẻ ăn mày xin xỏ cơm ăn và luôn cả lòng thương yêu của đồng bào. Nhật Yên ứa nước mắt khi nhớ lại ánh mắt âu sầu, dã dượi và chất chứa lo âu của má sau một lần đi thăm ba. Không có lời than thở. Than thở với ai khi hai đứa con còn nhỏ dại để hiểu được nỗi đau thầm lặng của mình. Chỉ có nước mắt âm thầm ứa ra. Họa chăng là tiếng nấc lặng lẽ cùng tiếng thở dài u uất trong đêm.
Tiếng hát của ai kia cất lên trong không khí lạnh và ẩm ướt của một buổi chiều nắng tắt và sắp sửa mưa, lãng đãng trong mây vần vụ.

- Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
Đời em đã khép... đi vội vàng
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng
Như cánh chim khuất ngàn, như cánh chim khuất ngàn
Còn mong còn ngóng chi ngày yêu dấụ
Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
Thời nào yêu hết trái tim buồn, lời nào yêu hết trái tim buồn...

Âm hưởng trùng trùng chất ngất. Nhật Yên có cảm tưởng mình thu nhỏ lại rồi mất hút vào đôi mắt mênh mông vời vợi buồn của người thiếu nữ trong tranh.

- Xin giữ trong mắt lệ
Xin giữ trong mắt lệ
Nhòa theo từng gót chân người xa vời
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa như em khóc hồn nhiên
Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở
Em thấy không cõi đời vô vọng.
Xin em hãy cho tôi tạ tình,
Khi em đã đi qua khoảng đời tôi
Dù một khoảng khắc sớm phai tàn
Và lệ em rớt trên môi nhạt
Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn
Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời...

Ngoài trời chợt đổ mưa. Gió theo cửa sổ lốc vào phòng mang hơi nước ẩm mùi cỏ mục. Mưa sầm sập. Gió vật vả khu rừng. Cây chuyển mình răng rắc. Chớp lòe sáng rực. Sấm nổ đì đùng. Ánh đèn chớp tắt mấy lượt. Căn phòng khách như tối lại. Đôi mắt buồn cũng trở thành lung linh nhạt mờ. Nhật Yên ngồi bó gối nhìn đăm đăm bức tranh trong lúc tâm hồn bay dạt vào cõi nào mù khơi diệu vợi. Cõi xa xăm con người không bao giờ tới được. Cõi bình yên chỉ có trong mơ tưởng. Cõi nào đó không lo âu, không phiền muộn chỉ có lời ca tiếng nhạc buồn day dứt.

- Đôi mắt em lặng buồn
nhìn thôi mà chẳng nói
tình đôi ta vời vợi
có nói cũng không cùng
có nói cũng không cùng.
Yêu hết một mùa đông
không một lần đã nói
nhìn nhau buồn vời vợi
có nói cũng không cùng
có nói cũng không cùng.
Trời hết một mùa đông
gió bên thềm thổi mãi
qua rồi mùa ân ái
qua rồi mùa ân ái.
Em ngồi bên song cửa
Anh đứng tựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa
Một ngày một cách xa
Một ngày một cách xa…


( Còn Tiếp )
Blog thuộc thể loại Văn Học, Truyện Dài
Lần đọc 84 Nhận xét 0 Edit Tags Email Blog Entry
Total Comments 0

Nhận xét

 

Giờ tính theo giờ quốc tế GMT - Greenwich Mean Time -7. Bây giờ là 05:13 PM.



Top

vB Enterprise Translator by NLP-er