#1  
Cũ 02-22-2007, 07:13 AM
Hình Biểu Tượng của vangiang
Công Dân
Bảo Quốc Công Thần
 
Ngày gia nhập: Feb 2003
Địa điểm: SaiGon Việt Nam
bài đăng: 10,605
điểm tín dụng: 5,150
FICO và Rep Power: 1158
vangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond repute
Định sẵn (default) KHI NGƯỜI MỸ NẤU PHỞ. Edbruske.

Bài do Hoàn Vũ đăng.

KHI NGƯỜI MỸ NẤU PHỞ
Ed Bruske
(Phố Nhỏ chuyển ngữ)



LTS: Ký giả Ed Bruske mê phở và trong niềm say mê đó, ông đã cố gắng thử nấu món ăn đặc thù Việt Nam này. Kết quả của nỗ lực đó ra sao, xin mời độc giả theo dõi bài báo được đăng tải trên tờ Washington Post số phát hành đúng ngày mồng Một Tết, thứ Tư 9-2-2005.

Chưa đầy một tuần lễ, tôi đã lái xe năm bảy lượt chui qua cái cổng tam quan có con sư tử đá để vào khu Thương Xá Eden ở Falls Church, trung tâm thương mại của người Việt vùng Hoa Thịnh Đốn. Trong xe tôi là một cái bị vải cũ kỹ đựng một lô những lon plastic đựng đầy nước lèo.

Trong cái "hồ hởi" của những ngày sắp Tết, tôi mang nước lèo phở do chính tay tôi nấu để nhờ các tay đầu bếp và những thương gia vốn ăn món này từ tấm bé nếm thử.

Phở, trên nguyên tắc là một món ăn giản dị. Nhưng đến nay những câu trả lời về món phở do tôi nấu đã khiến tôi chỉ có nước lái xe chạy vòng vòng.

Một chuyên gia bảo "Nhiều gia vị quá". Một ông khác phát biểu "Ít gia vị quá". Rồi "Mùi bò quá nhiều" và "Mùi bò quá ít" Một vị chủ tiệm phở cho ý kiến "Nước lèo không đủ đậm đà".

Ai lại nghĩ rằng, cái món phở nóng bỏng này với những cọng bánh phở bơi lội trong nước lèo, bên trên rắc hành ngò lại dấy lên những ý kiến bất đồng như vậy? Vâng, đó chính là bản tính của phở. Mấy tháng trước, vợ tôi vốn là một đầu bếp chuyên nghiệp và cũng là tín đồ của phở, đã gần như cãi nhau với ông quản lý quán phở khi tô phở được bưng lên không thấy thơm mùi như chúng tôi vẫn quen ăn.

Khi câu chuyện xảy ra, tôi đã nhất quyết tìm cho ra một công thức nấu phở chính truyền. Nay, sau bao nhiêu nỗ lực tìm tòi và khi tôi nghĩ rằng tôi đã đạt, đã có thể đem ra khoe với các tay chuyên nghiệp, tôi thấy rằng làm gì có chuyện đó. Có vẽ như dù là người sinh trưởng ở miền Bắc hay miền Nam, dù là đã ăn phở từ tấm bé do mẹ nấu hoặc chỉ mới lậm món phở sau này, mỗi người có một định kiến khắc hẳn nhau rằng thế nào mới đúng là phở.

Ở quê hương nó, phở giản dị vốn chỉ là một quà hàng rong ngoài phố, rẻ tiền, đầy những cọng bánh, thơm tho với những hương liệu và rau thơm Á châu cộng với hành gừng được thiên hạ ăn cả ngày lẫn đêm, nhất là lúc buổi sáng. Những người Việt di tản đã du nhập món phở này vào Mỹ sau ngày chấm dứt cuộc chiến vào năm 1975. Nay bạn khó mà không bắt gặp nơi những dãy thương xá nhỏ trong vài khi ở vùng Hoa Thịnh Đốn những ánh đèn Néon nhấp nháy chữ Phở.

"Nhà hàng" là chữ hơi quá cho một tiệm phở. Tiệm phở trông giống như một quán ăn bên vệ đường với hàng dãy những chiếc bàn formica, trên bày lỉnh kỉnh đũa muỗng, giấy lau tay, một lọ tương ớt Sriracha to tướng và một chai tương đen. Cái bản thực đơn trông đò sộ nhưng thực ra chỉ độ 20 món để chọn với những thứ thịt cắt mỏng (nạm chín, tái) hoặc những thứ không lấy gì làm phổ thông (gân, sách), phở thì được dọn ra trong hai cỡ tô nhỏ và lớn (lớn dễ sợ).

Ồ, nếu tô phở bưng lên bàn mà được nấu dúng cách! Tô phở phải nóng bỏng đến độ hơi bốc lên có thể làm mờ cặp kính cận. Cái tô vốn đã được nhúng trong nước sôi sùng sục. Tô đầy bánh phở chìm trong nước lèo. Nước lèo phở - không nhiều mùi vị bò theo tiêu chuẩn Tây phương nhưng rất ngậy và thơm - và nhất định là phải nóng - nóng đến độ có thể làn chín những miếng thịt tái bày ở trên cùng. Tô phở khi được rắc thêm hành ta, ngò và vài lát hành tây thái mỏng với nước lèo lóng lánh vài giọt mỡ bò như mời gọi bạn hãy chiêm ngưỡng nó trước khi nhúng muỗng đũa vào.

Cạnh tô phở nơi nào cũng thế, là một dĩa giá với rau quế để dặm thêm vào phở cùng với tương ớt để ngay trên bàn. Cái thông điệp có vẻ như là - đây là nỗ lực tuyệt vời của ông đầu bếp - xin hãy thưởng thức đi và thêm nếm tùy ý. Tất cả chỉ cỡ độ 6 đô la khiến món phở không chỉ đem lại niềm vui mà còn là một món ăn quá rẻ ở thời đại này.

Đối với những người sành món ăn Việt, phở lúc nào cũng là món để nói tới, nhưng phở cũng là điểm bất đồng với những ai để ý đến những cách nấu phở khác nhau. Có phải tôi nói nhiều? Thì cứ tưởng tượng cả triệu cách khác nhau. Ngay với cô Le Lai, một người Mỹ gốc Việt và một trong bốn cô gái điều hành nhà hàng Hương Quê (Tứ Cô Nương) ở Eden, cái tô phở đầy quyến rũ và nhiều cách thưởng thức khác nhau quả là khó mà dằn lòng. Cô Lai nói: "Bà chị Lieu của tôi ăn phở hàng ngày. Và khi có bầu đứa con trai đầu lòng, tôi cũng ăn phở mỗi ngày. Tôi thích trộn tương ớt bỏ vào tô phở" Cô Lai nhất định là phải gọi thêm nước béo hành trần để nước lèo đậm đà hơn và ăn thêm món hành dấm.

Dẫu sao thì không phải ai cũng vừa lớn đã ăn phở ở những tiệm mới mọc quanh vùng Hoa Thịnh Đốn. Họ quen nhiều với vị phở ở nhà do mẹ nấu.

Ông Kevin Tran, một trong chín anh em trong một gia đình sở hữu ba ngôi chợ ở vùng Virginia, trong đó có chợ Phước Hòa ở Falls Church nói: "Nếu chỉ cho có một mình thôi thì tôi nghĩ ra mua ở tiệm là tiện lợi nhất. Nhưng nếu muốn có phở đãi một đám bạn bè thì tốt hơn là nấu phở ở nhà. Hơn nữa, nấu phở ở nhà mình biết chắc có những gì trong tô phở".

Nói như vậy, ông Tran ám chỉ đến bột ngọt MSG, một thứ gia vị khi đề cập đến thường gặp những phản ứng đầy áy náy của thực khách, nhưng lại là thứ gia vị luôn luôn có mặt trong bếp núc Việt Nam cũng như Trung Hoa. Nó làm tăng thêm mùi vị phở và có người nói rằng không có món nước của Việt Nam nào - kể cả phở - lại ngon mà không có bột ngọt dù là bếp ở nhà hay bếp nhà hàng. Tại miền Bắc Việt Nam khi gọi phở, bao giờ cũng có thêm chén bột ngọt đi kèm để thực khách có thể bỏ thêm vào phở cho vừa khẩu vị.

Hẳn nhiên, nếu nước lèo nấu nhiều xương thì lượng bột ngọt giảm xuống. Hẳn nhiên những tay nấu phở bị ám ảnh vì xương bò hoặc như ông Jimmy Tran nói: "Càng nhiều xương, nước lèo càng ngon".

Khi đề cập đến vụ này một vài ông đầu bếp và thương gia tỏ ra rất tế nhị nhưng rất thẳng thắng. Ông Than Nguyen, chủ phở Tây Hồ ở Leesburg Pike bảo: "Kẻ nào nói với ông rằng nấu phở không nêm bột ngọt, kẻ đó nói không đúng sự thật". Vậy mà trong tất cả cuốn sách dạy nấu ăn tôi đọc, không có cuốn nào đề cập đến bột ngọt.

Ông Le Thiep, người đã khởi xướng món phở ở vùng Hoa Thịnh Đốn khi ông góp phần thành lập hệ thống phở 75 vào thập niên 1980, nhắc đến thời trẻ của ông với món phở lúc nào cũng có và ở đâu cũng có: "Hồi còn ở quê nhà trước 1975, tôi sáng ăn phở, trưa ăn phở, tối ăn phở, ăn phở như là món ăn dặm hay cả ăn phở sau khi say quá".

Ông Thiep rất thực tế chuyển sự chú ý của tôi không phải là phở bò mà là phở gà, tức là phở nấu với thịt gà. Ông Thiep nhấn mạnh nấu phở bò sẽ làm cả nhà hôi mùi bò và mất nhiều ngày giờ quá. Và muốn phở bò ngon thì phải dùng bếp có lửa lớn y như ở nhà hàng. Ông ta bảo: "Phở gà dễ nấu và hợp với người Mỹ lúc nào cũng có vẻ lo lắng về sức khỏe". (Ông Le Thiep có công bố công thức nấu phở gà đăng kèm trong báo Washington Post).

Trong cái nỗ lực đi tìm công thức nấu phở, tôi đã được một đồng minh, ông Jimmy Tran, chủ ngôi chợ Saigon Market ở khu Eden. Ông Tran khởi nghiệp trong ngành buôn bán thực phẩm bằng chân rửa bát và phụ bếp khi đến xứ này hồi 1978. Vào những năm 80 và 90 ông chủ trì nhà hàng Chun Sun Carry Out ở Columbia Road N.W., vùng Adams Morgan. Ngôi chợ hiện tại của ông trang trí đầy những cây cam, cây ổi nilông và lối vào thì chỉ đủ chỗ lách qua với những thùng chất đầy sầu riêng, bưởi vàng ươm và những trái cam ngoại khổ.

Tại chợ này, tôi mua được xương bò và những gia vị cần thiết, nhưng rồi tôi gặp khó khăn khi tìm những thứ như đường phèn. Ông Tran xung phong giúp đỡ tôi dẫn tôi đi vòng vòng: "Ông sẽ cần thứ này, rau húng quế và rau ngò. Đây là giá sống". Khi trở lại quầy thịt, ông cho tôi xem những thùng gân bò để đông lạnh cùng với những miếng thịt tái đã cắt rất mỏng cùng với bò viên để ăn với phở. Ông ta giới thiệu tôi cái túi gia vị trộn sẵn để nấu phở trong những túi plastic nhỏ trong đó có hồi quế, thảo quả và cũng có một cái giống như cái lọc trà để đựng gia vị cho vào nồi khi nấu phở ở nhà.

Vài tháng sau, khi tôi đem đến cho ông nếm nước lèo phở tôi nấu, ông ta mở nắp lon nước lèo, hít hít thật lâu, vừa nhắm mắt vừa cố ngửi hương nước lèo và rồi ngẩn người ra. Ông ta nhăn mặt lại như cố thẩm định và rồi gãi gãi đầu tuyên bố: "Có thể quá nhiều hồi".

Mãi đến khi tôi mất cả buổi chiều với bà Nguyen, chủ tiệm phở, tôi mới thật sự thấm được bài học nấu phở ở nhà. Kể từ khi rời khỏi Việt Nam 20 năm, bà Nguyen làm chân giữ hồ sơ ở Hiệp Hội Phi Công Dân Sự, nhưng bà bảo: "Tôi luôn luôn mơ được làm chủ một cơ sở nho nhỏ" và cuối cùng bà tìm được người hợp tác để mở một tiệm ăn.

Khi tôi tới thăm, bà Nguyen đang nấu trong một cái nồi lớn cỡ 10 pounds xương và cả một tảng thịt bò. Nột hồi sau, bà vớt xương và thịt ra rồi mới nêm thêm hồi, quế, đường phèn, muối và nước mắm cùng bột ngọt. Bà nấu nước lèo đúng cân lượng bà vẫn theo khi nấu ở tiệm mỗi ngày.

Bà Nguyen nói: "Tôi thích thịt chín vì cái vị của nó nhưng nước lèo phải trong và rau phải thật tươi. Đó là lý do tại sao phở lại toát ra hết mùi vị của nó".

Đối với tôi, nước lèo quả là đúng tất cả những gì nước lèo phở, đậm đà với cái hương vị của thịt bò lẫn trong hương vị của hành gừng. Gia vị làm cho nước lèo dịu dàng trong khi muối, nước mắm và đường phèn khiến vị nước lèo dậy hẳn lên. Không có vị nào lấn vị nào. Đối với tôi đây quả là một hé mở lớn. Và tôi hiểu ngay lập tức cái nồi phở do chính tay tôi nấu cần gì: Thêm nhiều xương.

Bài viết đã được sửa chửa bởi P324530 05-27-2007 vào lúc 12:25 PM.
Digg this Post!Add Post to del.icio.usBookmark Post in TechnoratiFurl this Post!
Trả lời với phần trích dẫn kèm theo
  #2  
Cũ 02-22-2007, 07:15 AM
Hình Biểu Tượng của vangiang
Công Dân
Bảo Quốc Công Thần
 
Ngày gia nhập: Feb 2003
Địa điểm: SaiGon Việt Nam
bài đăng: 10,605
điểm tín dụng: 5,150
FICO và Rep Power: 1158
vangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond reputevangiang has a reputation beyond repute
Smile

Bài do Hoàn Vũ đăng.

Tô Phở Đầu Đời


Tui cũng là một đệ tử lưu linh, ý quên!... một đệ tử của ông trạng ăn Lê Như Hổ, mê phở như điếu đổ, ghiền cái mùi phở từ thuở nhỏ. Tật xấu khó bỏ này do ông già tôi di truyền lại cho các anh chị em chúng tôi!? Mời bạn đọc câu chuyện ngắn kể lại tại sao tôi mê phở.

Số là ông già tôi là một thầy giáo của chế độ cũ, dạy học tại một ngôi trường khiêm tốn trong thành phố, không nổi tiếng lắm, nhưng cũng nổi danh đó là trường Lê Quí Đôn. Chuyện dạy học của ông già và học hành của chúng tôi cũng như các bạn đều có thể nói giống nhau, nhưng kỷ niệm thì đầy ấp mỗi người mỗi khác, không cần phải kể dài dòng ra đây cho hao mực, tốn giấy và làm đau đầu, mỏi mắt người đọc.

Ông già tôi cũng mê phở lắm, sáng sớm trước khi đi dạy đều phải có một tô phở (bắt buộc) để điểm tâm và để dằn bụng trong suốt thời gian đứng trên bục giảng bài cho các học sinh. Ngày nào cũng thế, đạp chiếc xe đạp cổ lổ xỉ cọc cạch băng qua các con đường trong thành phố để tới trường rất đúng giờ, sau khi đã điểm tâm sáng bằng một tô phở tại tiệm "PHỞ QUYỀN", nằm trên đường Võ Tánh gần ngã tư Phú Nhuận.

Lúc đó anh chị em chúng tôi còn nhỏ tuổi, chưa biết mùi vị tô phở ra sao, chỉ mới biết ăn "Hủ tíu" do môt chú người Tàu trung niên đẩy chiếc xe bán hủ tíu đi ngang con đường Trương Quốc Dung gần nhà tôi mỗi sáng và tối để bán cho những công chức, nhân viên, sĩ quan của chế độ cũ cư ngụ hai bên con đường đó.

Ông già tôi với mức lương khiêm tốn của một ông giáo sư lớp đệ tứ cộng thêm số lương công chức của mẹ tôi, tiện tặn, dành dụm cũng đủ chi dụng trong cuộc sống hằng ngày. Thỉnh thoảng ông già dạy thêm giờ phụ trội, thay thế các giáo sư khác bận công việc, nên cuối tháng có dư được chút đỉnh, số tiền đó ông già dành để đãi cả nhà một chầu phở trong ngày chúa nhật cuối tháng.

Sáng chúa nhật cả nhà đều dậy sớm chuẩn bị đi ăn phở và đi chơi đó đây trong các khu giải trí như: Thảo Cầm Viên, Tao Đàn v.v... Cả ngày, gia đình đều sống tự do và thở hít không khí trong lành ngoài trời tại các khu vực trên. Từ nhà đến tiệm phở Quyền rất gần, khoảng vài trăm thước, đi bộ để thư giản gân cốt và để bụng trống đói kích thích cái thèm ăn quà vặt mỗi sáng.

Phở Quyền là một căn phố giống như hầu hết căn phố khác, hình chữ nhật, ngang khoảng bốn năm thước, chiều dài có lẽ cũng hơn chục thước, hai bên tường là những dãy bàn nhỏ hình chữ nhật bằng ván ép formica với bốn chiếc ghế có bọc nệm và lưng dựa bằng gỗ đánh vẹc-ni bóng láng. Trên tường treo vài bức tranh sơn dầu vẽ những phong cảnh đẹp của Việt Nam, phía trong bên trái là quầy thu tiền. Phía ngoài mặt tiền cũng bên trái là một quầy bằng gổ chắc nịch bóng lưởng ám khói đen kịt của một chiếc lò lửa chụm than, phía trên bắc hai cái nồi bằng nhôm, cái lớn đựng chứa nước lèo, cái nhỏ dùng để trụng bánh phở v.v... Vào những ngày chúa nhật cuối tháng, tiệm này rất đông khách, nhiều khi phải đứng chờ ngoài lề đường cho đến khi có bàn trống mới theo thự tự của mình vào ăn phở... Đó là những gì tôi biết về phở Quyền trong ký ức của tuổi thơ.

Tô phở đầu đời biết làm sao nói hết được cái cảm giác lâng đâng, khi người hầu bàn để trước mặt tôi một tô phỏ nhỏ bốc khói, cọng bánh phở nhỏ, trắng nằm trong tô ngập nước óng ánh màu vàng ngậy của lớp váng mỡ bò, vài miếng thịt bò tái thái nhỏ nằm đều đặn trên mặt bánh phở, điểm xuyết vài cọng hành lá, những lát hành tây trắng mỏng, bốc vào mũi tôi cái mùi vị khó tả của những miếng thịt bò tái tái vừa chín trong tô phở, mùi thơm hăng hắc của hành tây, mùi béo ngậy của những váng mỡ. Ăn thế nào nhỉ? Cầm đũa lên lúng túng nhìn xem cách ông già và mẹ ăn phở rồi bắt chước theo. Một cái đĩa nhỏ cho vào vài muỗng tương hột đen đen được xay vụn, một vắt chanh, vài lát ớt sừng trâu xanh đỏ trộn đều lên thành một món chấm cho những miếng thịt bò tái. Trong tô phở chỉ có hai thứ rau lá húng quế, ngò gai ngắt nhỏ ra, không có gì khác (không có giá sống nha các bạn!). Tôi lấy cái muỗng đá, múc một muỗng nước lèo húp thử tùng ngụm nhỏ để thử xem cảm giác ra sao, ôi chao cái mùi vị thơm lừng, ngọt lịm, béo ngậy nằm mãi trong lưỡi một hồi lâu, rồi lan dần khắp cả ruột gan sau khi tôi nuốt vào bụng. Thế là không còn ngần ngại gì nữa, tô phở được tôi chiếu cố tận tình. Nhìn tôi cúi đầu ăn phở, húp xùm xụp, miệng suýt xoa vị nồng của tiêu, mũi rột rột vị cay của ớt... ông già và mẹ bắt tức cười... Cái cảm giác đó còn đọng lại trên đầu lưỡi khi tôi bước ra ngoài tiệm và theo tôi trên những bước chân tung tăng trong Thảo Cầm Viên và Tao Đàn....

Thế là tôi ghiền phở từ đó và những buổi sáng chúa nhật cuối tháng là những ngày hạnh phúc cho anh chị em tôi và nhất là cho Mẹ, vì những ngày đó Mẹ không phải lo việc ăn uống cho gia đình tại nhà...

Mai mốt về quê hương ăn phở,

Cởi mở tâm tình ngò ngát, hành hoa.

Ớt tiêu cay, cay tràn đôi lệ nóng,

Mừng anh em vui núi thuận sông hòa..

TieuDauDa

(Sưu tầm)
Digg this Post!Add Post to del.icio.usBookmark Post in TechnoratiFurl this Post!
Trả lời với phần trích dẫn kèm theo
Trả lời

Bookmarks

Những điều bạn có thể làm
Cách trình bày đề tài này trên màn ảnh

Những gì bạn có thể làm
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Cho phép
Smilies hiện đang Cho phép
[IMG] hiện đang Cho phép
HTML: Tắt
Trackbacks are Cho phép
Pingbacks are Cho phép
Refbacks are Cho phép



Múi giờ tính theo GMT -7. Bây giờ là 05:54 PM.


LinkBacks Enabled by vBSEO 3.1.0

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133