giọng hát nào êm, êm như biển nhớ
em - quán bên đường đón gió sương
● BÙI GIÁNG:
Hư Vô Và Vĩnh Viễn
● HÀ NGUYÊN DŨNG:
Khi Ngồi Ở Sông Hàn
● HỒ THỤY MỸ HẠNH:
Thu Khúc ● PHAN XUÂN SINH: Cơn Hồng Thủy Của Người ● TRẦN THIỆN HIỆP: Nhịp Buồn ● TUỆ SỸ: Ngồi Giữa Bãi Tha Ma ● BÙI GIÁNG Hư Vô và Vĩnh Viễn | ● HÀ NGUYÊN DŨNG Khi Ngồi Ở Sông Hàn |
Cũng vô lý như hồn kia dưới lá
con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh
buổi trưa đi vào giữa rừng lá nhỏ
tiếng kêu kia còn một chút mong manh
dòng nức nở như tia hồng đốm đỏ
lạc trời cao kết tụ bóng không thành
Lá cũng mất như một đời đã lỡ
trời đã xanh như túi ngọc đã xanh
trời còn đó giữa tháng ngày lỡ dở
hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình
đường vất vã vó ngựa chồn lảo đảo
cồn sương đi vào sương lạnh miên man
bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo
đêm tàn canh khắc ngợi nguyệt gương ngàn Một lần đứng lên, mấy lần ngồi xuống
ngón trên tay và tóc xõa trên đầu
tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng
để bây giờ em có biết nơi đâu
bờ trùng ngộ một phen này phen nữa
tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng
hồn hoa cỏ Phượng Thành Hy Lạp úa
nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không. BÙI GIÁNG 
| Ngắm dòng sông nước đang lên
Con tàu xưa biết lênh đênh phương nào
Ta về xứ mộng gầy hao
Những phiến muộn vẫy tay chào hỏi han
Xuân đi màu lá phai tàn
Mùa ve trỗi giọng nghe man mác sầu
Mỏi lòng chưa, hỡi con tàu
Trùng lai có được mai sau một lần
Bóng nghiêng ngày một vơi dần
Sương chiều thấm lạnh lẽo phần đời ta
Nằm trên phần đất quê nhà
Mà sao vẫn thấy như xa nghìn trùng
Người trong cõi đó mịt mùng
Ðược bao nhiêu kẻ chung cùng tâm tư
Hồn đau từ buổi giã từ! HÀ NGUYÊN DŨNG 
|
● PHAN XUÂN SINH Cơn Hồng Thủy Của Người |
như người vừa tỉnh giấc
nhìn cuộc sống hỗn mang
bao nhiêu niềm khao khát
chẻ xuống đời lầm than
người đi vào tuyệt lộ
thịt da cháy niềm tin
mặt sạm dày tủi nhục
mắt đục mờ điêu linh
trên vai oằn nỗi khổ
đè xuống từng oan khiên
lưng cong vòng khiếp nhược
xin một chút bình yên
đời như cơn bão dữ
tình như đám mây bay
siết vào thân củi mục
giữa căn phần đọa đày |
đứng trên triền khát vọng
cơn hồng thủy trào dâng
trời nghìn sao biến mất
đất mờ mịt lặng câm
thắp lên từng ngọn lửa
ngời sáng chốn nhân gian
giữa sơn cùng thủy tận
soi mặt tận tim gan PHAN XUÂN SINH  |
● HỒ THỤY MỸ HẠNH Thu Khúc | ●TRẦN THIỆN HIỆP Nhịp Buồn |
Không có gì là lạ đâu anh
Khi em bảo trái tim anh là biển
Tình yêu em như con thuyền lạc bến
Rất mơ hồ về một chốn bình yên
Gởi cho anh mùa thu cao nguyên
Những buổi sớm sương mù giăng đầu núi
Và hàng thông rì rào không có tuổi
Khúc nhạc trầm về một thuở đôi ta
Gởi cho anh mùa thu đã xa
Hoa cúc nở đã vàng thương nhớ
Nắng đã úa vì thu xưa đã vỡ
Hoàng hôn buông, lá thiêm thiếp trên cành
Không có gì là lạ đâu anh
Khi em bảo mùa thu mông mênh lắm
Như tim anh bến bờ xa thẳm
Chẳng nơi nào là chỗ cho em HỒ THỤY MỸ HẠNH Drang/VN 
| rượu vò gõ nhịp nhặt lơi
bỗng nghe tâm thức vọng lời vô ngôn
giang hà đâu - sóng dập dồn
đào trăng đêm hạ lịm chôn cội sầu
lạnh tanh sương đọng mái đầu
thơ đau rươm máu từng câu lại về
thổ ngơi này góc trời mê
ngàn mây, cánh hạc vọng về nẻo xưa
tháng ngày ẩm hạt mưa thưa
cỏ rêu hóa kiếp vẫn thừa chiêm bao
ru em thơ cổ ngọt ngào
ru ta mượn chén ba đào rượu cay
bao đêm là một đêm này
canh tàn sầu mãi còn đầy với ta
vạc kêu cuối lũng mù sa
non đào nửa mảnh trăng tà hắt hiu TRẦN THIỆN HIỆP 
|
● TUỆ SỸ Ngồi Giữa Bãi Tha Ma |
1 Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế
Một kiếp người ray rứt bụi tro bay
Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa
Lạnh trăng ngà lụa trắng trải ngàn cây
Khuya lành lạnh gió vào run bóng quỷ
Quỷ run run hôn mãi đống xương gầy
Khóc năn nỉ sao hình hài chưa rã
Để hồn tan theo đầu lửa ma trơi
Khi tâm tư chưa là gỗ mục
Lòng đất đen còn giọt máu xanh ngời
Chuyện đã kể rồi hồng hoang lững thững
Vẫy tay chào nối gót chẳng buồn trông
Cõi nào đây nghe tiếng vọng lưng chừng
Ghé lại hỏi biết đâu trời sẽ sáng
Mắt mờ mịt qua mấy dòng sông cạn
Buổi chiều dâng sóng cả bạc đầu xanh
Rồi vĩnh biệt như mấy lần ảo mộng
Rồi ra đi như nước chảy xa nguồn
Bờ bến lạ chút tự tình với bóng
Mây lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm
Nào đâu nữa tóc em thôi gió cuốn
Người ra đi tâm sự với hoàng hôn
Làm sao tìm lại ngày qua
Tuổi xanh mờ khói trầm ca vọng về
Hình ai heo hút trên đê
Nhìn con nước lũ chiều quê nhạt mầu
Chân non cỏ nội hoa đồng
Thành hoang đá đổ mù trông khói chiều
Tượng đồng tạc bóng cô liệu
Trời xanh tóc trắng bao nhiêu chuyện rồi 2
Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu
Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô
Vì lêu lổng mười năm dài gối mộng
Ôm tình già quên bẵng tuổi hoàng hôn
Một buổi sáng nghe chim trời đổi giọng
Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần
Ðất đỏ thắm nên lòng người hăm hở
Ðá chưa mòn nên lòng dạ trơ vơ
Thành phố nọ bởi mưa phùn nắng quái
Nên mười năm quên hết mộng đợi chờ |
3
Cầm lòng lại dấu chân ngày biệt xứ
Cuộc buồn vui đâu hẹn giữa vô cùng.
Bờ bến lạ biết đâu mòn cuộc lữ
Ðể ta về uống cạn nét thu phong
Như cánh hải âu cuối trời biển lộng
Bồng bềnh bay theo cánh mỏng ngàn đời
Chạnh nhớ người xưa miền nguyệt ẩn
Thôi một lần thương gởi giữa mênh mông
Chiều lắng đọng thênh thang ghềnh đá dựng
Những nỗi buồn nhân thế cũng phôi pha
Mầu nhiệm nào đằng sau bao huỷ diệt
Mà nụ hồng vừa nở thắm ven khe.
Khắp cả chốn đâu chẳng là tịnh độ,
Vô sự một đời trắc trở gì đâu,
Không phiền trược mong cầu chi giải thoát,
Cứ thong dong như nước chảy qua cầu.
Từ độ biết buồn câu sinh tử,
Bỏ nhà đi một thoáng riêng mình,
Mẹ già thôi khóc cho thân phụ,
Lại khóc cho đời ta phiêu linh.
Nhớ mẹ một lần trong muôn một,
Thương em biết vậy chẳng gì hơn,
Suối trăng về tắm bên đồi lạ,
Chiều thu sang hải đảo xanh rờn. 4
Một kiếp sống, một đoạn đường lây lất
Một đêm dài nghe thác đổ trên cao
Ta bước vội qua dòng sông biền biệt
Ðợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao
Một buổi sáng mắt bỗng đầy quá khứ
Ðường âm u nối lại mấy tiền thân
Ta đứng mãi trên suối ngàn vĩnh viễn
Mộng vô thường máu đỏ giữa hoàng hôn
TUỆ SỸ 
|
© 2008 Quán Bên Đường- tvvn.org