Trở Lại   Diễn Đàn » Blog » PhanBaThuyDuong

Rating: 5 votes, 4.20 average.

Thơ 12 - Quán Bên Đường

PhanBaThuyDuong viết ngày 08-20-2008 lúc 08:12 PM


giọng hát nào êm, êm như biển nhớ
em - quán bên đường đón gió sương



● NGUYỄN ĐÌNH TOÀN:  Ru
● NGUYỄN TẤT NHIÊN:
 Thục Nữ
● PHAN BÁ THỤY DƯƠNG:   Bài Tâm Ca Vô Niệm
● THẾ VIÊN: Dọc Đường
● TÔ THÙY YÊN:  Gặp Gỡ Giữa Đường
● VŨ HOÀNG CHƯƠNG:  Nguyện Cầu

● NGUYỄN ÐÌNH TOÀN:
Ru

● NGUYỄN TẤT NHIÊN:
Thục Nữ


Ru em lần cuối cùng này
Bằng hơi mát của một ngày sắp xa
Bằng giờ phút sắp chia xa
Rồi thôi, rồi chẳng bao giờ nữa đâu

Giọng kinh năm ngón son cầu
Với môi mặn, với hôn trao nghẹn lời
Với sầu xưa ngút trên vai
Tóc xanh non với khuy cài áo thơm

Hàm răng mật, tuổi má tròn
Ðường thêu chỉ đã hao mòn đây em
Gió trời xin ngủ bình yên
Coi như giấc mộng ưu phiền đấy thôi

Mây cao với mắt trong vời
Soi gương trán bỏng, quên người tôi đi


 

NGUYỄN ÐÌNH TOÀN




 

Chiều em đi hai hàng bính tóc
Gieo xuống đôi vai nhỏ thiệt thà
Còn bao nhiêu dấu hài khuê các
Sao đành gieo xuống phố đời ta

Chiều em đi nón lá che nghiêng
Sao đành che mất nụ cười duyên
Mây vẫn chưa về gom bớt nắng
Trần ai đông lắm kẻ si tình

Chiều em đi trong nắng trời tây
Bóng đổ lên đênh - bóng đổ gầy
Bóng đổ gầy như ta ốm yếu
Đeo đẳng hoài theo tình không may

Chiều em đi bước ngại bước ngùng
Như sợ làm đau ngọn cỏ nhung
Như sợ bay lên từng đoá bụi
Sao khách tài hoa nát cả lòng

Chiều em vui quá, thuở vàng son
Ta bỗng lang thang khắp ngả đường
Ta đi cho hết thời oanh liệt
Cho thấu một trời đau đớn riêng


NGUYỄN TẤT NHIÊN







● PHAN BÁ THỤYDƯƠNG:
Bài Tâm Ca Vô Niệm

1.


Kìa ai, bên suối chôn ảo tượng
Mắt dã hoang vu bụi lốc hửng hờ
Vũ trụ chết,
tầng âm thanh lắng đọng
Tay ơ thờ vuốt gió hát bâng quơ

2.
Tâm niệm lặng, lững lờ sương ốc đảo
Gánh càn khôn u uẩn tiếng mưa khơi
Tóc khô kiệt kết tinh mùi thủy thảo
Thoáng mờ xa -
từng lượn sóng rã rời  


3.


Qua cổng nắng
soãi cánh mềm hải điểu
Cát lao lung phủ ấp đá dung tình
Ai thảng thốt ướp thiền hoa mỹ diệu
Buông tiền thân,
xua tự ngã u minh

4.
Mây xám tạc hình ẩn khách
Xiêm y lọan lửa chân như
Nguyệt tàn cõi giam sấm động
Cung thương lạnh phím ngù ngờ


5
Thôi nhé em -
giếng hồng hoang cô tịch
Trót cạn nguồn lạch kín dấu thiên di
Đèo hun hút -
bạt ngàn -
đêm tận tuyệt
Rải sa mù khuất bóng nẻo từ ly


6.

Rượu tàn, khuya -
rượu tàn, khuya, ngập ngừng chân du mục
Réo gọi hồn phiêu lãng phách trầm luân
Tâm huyền niệm -
ý lạc loài vô thức
Em -
em về chưa sao sương ảnh chập chùng



7.

Sưởi, hâm chi ngọn tình hương phấn cũ
Ta về đâu chiều đã mỏi cánh bay
Lỡ tha hóa như rừng sâu trốc lá
Loảng âm hao, lả mộng gối vân đài.

PHAN BÁ THỤY DƯƠNG








● TÔ THÙY YÊN:
Gặp Gỡ Giữa Đường


1.
Ghé vào chung chỗ nhân tình,
Thương nhau vì nỗi lộ trình bất minh.
Rủi may thôi cứ dấn mình,
Một ngày vượt sức bình sinh một ngày.
Cũng thì dâu biển xưa nay,
Nẻo nhà mất dấu lạc loài hỏi han.
Lát đây, mảng gió tách đàn,
Bứt đi coi cuộc hoang đàng tới đâu.

2.
Vào đây, có lửa, có người,
Có cây rộng lượng che trời hộ ta,
Có câu thăm hỏi quê nhà,
Đường qua thế ấy, đường xa thế nào?
Giờ lâu, liệu lửa tiêu hao,
Quơ thêm tâm sự cho vào chuyện chung,
Giữ ta sáng ấm mặt lòng,
Rõ đêm nhân thế vốn cùng loại đêm.


3.
Đơn thân, trồng giữa mênh mông,
Ngóng người đi tới động lòng dừng qua.
Rằng tôi vốn ở nơi xa,
Lỡ đường từ độ theo ra chính mình.
Nắm tay trấn tỉnh ngoại hình,
Lựa chiều ổn định nội tình hoang mang.
Biết ai ngẫu nhĩ sẵn sàng,
Chung vai chia nỗi bất an dưới trời.


4.
Mấy hôm trời trải mưa phùn.
Sáng nay hiển hiện một vùng dậy xuân.
Đất bồng cỏ trổi lâng lâng...
Nhớ ra, ta cũng có lần trẻ trung.
Đi như đi tới tương phùng,
Coi đâu là chỗ tuyệt cùng của tâm.
Gặp hoa như nguyệt đang rằm,
Sao lòng đã sớm khuyết thầm hộ hoa?


5.
Sân ngoài xao rộn tiếng chờ,
Dùng dằng không níu được giờ rời nhau.
Đứng lên, thu tóm nghẹn ngào,
Rượu còn, xin khất trời nào một mai.
Buông tay rồi lại cầm tay,
Nhắc lời bảo trọng, dặn ngày đào bông.
Buông tay, thôi chẳng cầm lòng,
Người chưa khuất đã đào bông trăm mùa.


TÔ THÙY YÊN





● THẾ VIÊN:
Dọc Ðường


● VŨ HOÀNG CHƯƠNG:
Nguyện Cầu

Em ở miền Nam mây trắng bay
Ðồng xanh bát ngát tóc vương đầy
Mận đào hồng ửng lên đôi má
Muôn nẻo em về hoa nhẹ lay

Tôi ở miền Trung xứ cát dừa
Sông Hương núi Ngự đọng buồn xưa
Bút nghiên đốt sạch theo chinh chiến
Trôi dạt vào Nam gối giấc mơ

Cứ mỗi buổi chiều tôi gặp em
Áo vàng lẫn với nắng vàng êm
Em nhìn núi biếc in trong mắt
Ngơ ngẩn tôi về thức trắng đêm

Thương nhớ em rồi không ước hẹn
Núi sông chuyện cũ tưởng phai mờ
Bỗng dưng một sáng trùng dương gọi
Tôi vội lên đường quên giấc mơ

Tôi bốn phương trời em một phương
Gặp nhau từ buổi biết yêu đương
Sông hồ cách biệt xa đôi ngã
Em ở miền Nam tôi dọc đường


THẾ VIÊN




 

Ta còn để lại gì không
Kìa non đá lở, này sông cát bồi
Lang thang từ độ luân hồi
U minh nẻo trước xa xôi dặm về

Trông ra bến hoặc, bờ mê
Nghìn thu nửa chớp, bốn bề một phương
Ta van cát bụi bên đường
Dù nhơ, dù sạch đừng vương gót này

Ðể ta tròn một kiếp say
Cao xanh liều một cánh tay níu trời
Nói chi thua được với đời
Quản chi những tiếng ma cười đêm sâu

Tâm hương đốt nén linh sầu
Nhớ quê dằng dặc ta cầu đó thôi
Ðêm nào ta trở về ngôi
Hồn thơ sẽ hết luân hồi thế gian

Một phen đã nín cung đàn
Nghĩ chi còn mất, hơi tàn thanh âm.

VŨ HOÀNG CHƯƠNG






© 2008 Quán Bên Đường- tvvn.org

Submit "Thơ 12 - Quán Bên Đường" to Digg Submit "Thơ 12 - Quán Bên Đường" to del.icio.us Submit "Thơ 12 - Quán Bên Đường" to StumbleUpon Submit "Thơ 12 - Quán Bên Đường" to Google
Đăng trong Blog
lần đọc 183 Nhận xét/cảm tưởng 0 Email Blog Entry
Tổng số nhận xét/cảm tưởng 0

Nhận xét/cảm tưởng

 

Múi giờ tính theo GMT -7. Bây giờ là 06:09 AM.


LinkBacks Enabled by vBSEO 3.1.0

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133