<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>Diễn Đàn - Blogs</title>
		<link>http://tvvn.org/blog.php</link>
		<description>thuvienvietnam.com the Vietnamese Library Online</description>
		<language>en</language>
		<lastBuildDate>Sat, 22 Nov 2008 00:14:41 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://tvvn.org/gf-x_tvvn_spiral/misc/rss.jpg</url>
			<title>Diễn Đàn - Blogs</title>
			<link>http://tvvn.org/blog.php</link>
		</image>
		<item>
			<title>Thư Cho Bạn</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/coquan/467-thae-cho-ba-n.html</link>
			<pubDate>Fri, 21 Nov 2008 06:53:59 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Các Bạn Ta, 

  Hôm nay lại có Bạn Hiền Thu Mai từ Úc về, Các Bạn Ta lại có dịp họp mặt vui vẻ rồi phải không? nào hãy cụng ly, cạn ly cho tình bằng hữu thêm bền chặt nhé! nào 1,2,3 dzô... xin rót ly nầy mời Viễn Khách phương xa về thăm cố quận. Giờ thì xin một phút để OBG nầy đọc lại bài &quot; Bạn Và Ta (1) &quot; tặng Bạn Hiền Thu Mai, được không? đừng lo! OBG không dài dòng văn tự đâu, đọc ngay đây... 

* 
Bạn và Ta (1) 

Bạn đường bạn còn ta đường ta 
Mấy kẻ trời tây, kẻ quê nhà? 
Trời Tây thương nhớ mây xưa lắm 
Quê Nhà mơ mộng gió phương xa 

Bạn nhà bạn còn Ta nhà ta 
Sáng bên kia, đây nắng chiều tà 
Đêm bên ấy, bên này rạng buổi 
Một vòng tròn mỏi cánh chim qua 

Ta với Bạn có thời chung lối 
Một mái trường, một lớp một thầy thôi 
Một gió một sương, mưa về một cõi 
Mà bây giờ tám hướng, phân đôi 

Ta với Bạn đêm nào bước vội 
Người lên tàu viễn xứ trùng khơi 
Người sa chân cố quận không lời 
Đi và ở, mất còn đau khổ 

Bạn với Ta hôm nay tái ngộ 
Phố cũ! ruộng đồng hóa chốn thành đô 
Ngỡ ngàng như lữ khách giang hồ 
Nghe dăm chữ ngẩn người chẳng hiểu 

Bạn với Ta rượu-trà định liệu 
Đất quay cuồng tay khoác dáng xiêu xiêu 
Đứng xem trăng ngắm biển mỹ miều 
Kiên Giang rộn! âm tiêu tiếng nhạc 

Bạn và Ta chia tay, khúc hát 
Hẹn mùa sau đàn vạc lại về 
Tắm mát bên sông đục nước ven đê 
Quên năm tháng đất người lưu lạc 

  Bài nầy làm nhân chuyến về VN năm 2003, bây giờ đọc lại thấy lòng vẫn bồi hồi Các Bạn Ta ạ! Thôi can ly, chứ để OBG lẩm cẩm thêm... dám có tay khóc sướt mướt lắm? Để OBG kể Các Bạn Ta câu chuyện về một người bạn của OBG, Anh Ta tên Triệu Lộc nhà kế bên nhà Quang Thị  Điệp và cách nhà OBG nầy mấy căn, Anh vượt biên năm 1978 và mãi cho đến nay vẫn không có tin tức gì về Anh Ta? Lúc OBG dời về xóm nầy, chỉ chơi thân với một mình Anh Ta và sau thì mới biết Nguyên ( nhà có tiệm hớt tóc gần nhà Hồng Oanh ) , khi Nguyên vào học chung lớp 10C1, Lộc biết Nguyên nên OBG, Nguyên Và Triệu Lộc thường hay đi chơi với nhau cho đến ngày Lộc ra đi và bặt tin cho đến bây giờ. OBG có làm bài &quot; Bạn Và Ta (2) &quot; riêng tặng cho Anh nầy, xin đọc cho Các Bạn Ta nghe... 

* 
Bạn Và Ta (2) 

Bạn và Ta mỗi người mỗi hướng 
Cảnh đoạn trường một nắng hai sương 
Cảnh gió mưa cuối ngõ đầu đường 
phân nam bắc, năm châu bốn bể 

Bạn và Ta mắt nhòa đẵm lệ 
Buổi biệt ly, có kẻ không về 
Thân xác rã đại dương giông bão 
Một lần đi vĩnh viễn xa quê 

Ta trở lại viếng nhà thăm hỏi 
Mẹ Bạn già mắt mỏi trông con 
Ba mươi năm tóc trắng hao mòn 
Rưng rưng nắm tay Ta thổn thức 

&quot; Nó giờ đâu, vùi thây đáy vực? 
Biền biệt tin chẳng một lần thư 
Ngày ra đi chẳng tiếng giã từ 
sao trời nỡ cách ngăn mẫu tử? &quot; 

Ta quay bước sầu thương chiếm ngự 
Vận mệnh ai đoán tránh được nào? 
kiếp phù sinh Bạn trước Ta sau 
Già hay trẻ cuối cùng cát bụi 

Ta và Bạn tình thân ngắn ngủi 
Bạn thoát vòng ân oán mà vui 
Chỉ riêng Ta chuốt lấy ngậm ngùi 
Ta và bạn, chia tay nhau nhé! 

  Thôi quên chuyện buồn đi! vô một cái nghe Các Bạn Ta. Nhớ lần đầu về, thời tiết làm OBG không ngủ được, thêm nạn bị muỗi cắn nát cả hai bàn tay và chân, 11 ngày đầu chỉ ngủ 1 giờ đồng hồ mỗi đêm làm OBG ngất ngư, tinh thần sa sút khủng khiếp mà vẫn đi chơi với Các Bạn Ta bình thường, sợ Các Bạn Ta nghĩ lầm. Lúc trở lại Mỹ, Bà Xã ôm tay OBG nước mắt rưng rưng và ra sự vụ lệnh là &quot; Không cho Chàng về VN nữa &quot;, nhưng người tính không qua trời? khiến Bà Cụ OBG qua lại mỹ thì 10 ngày sau Cụ đòi về VN ở luôn, nên OBG mới có dịp thăm Các Bạn Ta lần thứ hai và những lần thăm viếng sau nầy. Tạm ngừng đây cái đã, nhấp một hớp bia cho thấm giọng để OBG đọc bài &quot; Bạn Và Ta (3) &quot; cho tất cả thưởng thức, chịu không? 

* 
Bạn Và Ta (3) 

Bạn, Ta theo dấu thời gian 
Hai lăm năm chẳng phân đàng đôi nơi 
Phương đông ngọ đứng bóng trời 
Phương tây nắng tắt chiều rơi cuối ngày 
Ta, thu ngắm lá vàng Bay 
Bạn, thu ngắm giọt mưa lay trên cành 
Đông Ta! mây xám phủ thành 
Đông Bạn! áo cánh hanh hanh tơ vàng 
Ta về thăm lại Kiên Giang 
Thăm ngôi trường cũ, đò ngang lối mòn 
Nhớ thời áo trắng môi son 
Nhớ Ta tóc ngắn hãy còn ngu ngơ 
Sáng đeo chân sáo làm thơ 
Trưa về đuổi dáng, đêm mơ cô nàng 
Bạn hay tin, đến hỏi han 
Đường xa mỏi mệt, ngở ngàng lắm không? 
Nhắc nhau con phố nhánh sông 
Gợi về kỷ niệm tuổi hồng, xót xa! 
Hai lăm năm, đã trôi qua 
Mái đầu sợi bạc Bạn, Ta mắt buồn 
  
  Cũng bởi bài nầy mà mới có biệt danh OBG ra đời đấy các Bạn Ta ạ! Cha, coi bộ Các Bạn Ta sắp say rồi? Phùng Cô Nương nhớ đừng leo lên bàn như lần trước, không khéo lại ngã thì khách giang hồ từ nay lên núi lấy ai ra ngăn đường đòi tiền mãi lộ đây? còn Bà Nam Trầu nữa, đeo theo quậy với Phùng Tiểu Thư chi để đến nỗi té lăn cù. Mấy đêm trước OBG nằm mơ thấy Kiên Giang, gặp Các Bạn Ta, thấy ngồi uống cà phê Lối về, ăn tối ở Sài Gòn Phố, ngắm trăng và biển trên lầu quán Trăng Xoay... giật mình thức giấc giữa đêm, mồ hôi tuôn tầm tã, thật khủng khiếp! không ngủ lại được nên ngồi vào bàn làm bài &quot; Bạn Và Ta (4) &quot; , để đọc cho Các Bạn Ta nghe, được không? 

* 
Bạn Và Ta (4) 

Bạn! vội gì quên Ta 
Bằng hữu, mới đây mà 
Ba mươi năm chứ mấy 
Chưa nửa đời, đâu xa? 

Hình như đêm hôm trước 
Phố nhỏ, Bạn thoáng qua 
Miệng cười vương sợi tóc 
Còn thấy, tay vẫy Ta 

Hình như trưa buổi nọ 
Bạn, tan trường sang đò 
Gió khơi, con sóng dậy 
Ta, trong bờ thầm lo 

Hình như sáng ngày kia 
Bạn mắt lệ đầm đìa 
Bài thi không làm được 
Ta, khuyên nhủ xẻ chia 

Hình như và hình như 
Ta, Bạn nói giã từ 
Hai lần thôi, cách biệt 
Năm, tháng dăm tờ thư 

Bạn, Ta giờ gặp lại 
Thời gian trôi, tàn phai 
Tình! Bạn-ta mãi mãi 
Vững bền! không đổi thay 

Thôi say rồi, bọn mình chuẩn bị về được chưa! cái gì? mai qua quán Mẹ Quỳnh Chi ăn bún bò huế hả? đi thì đi chứ sợ gì ai? bắt quá về mỹ thì lên 13 cân như chuyến ăn tết năm 2006, cũng không chết thằng tây da vàng nào, phải không? Chúc Các Bạn Ta một đêm yên giấc, nhớ đừng ăn gì thêm tối nay, để bụng ngày mai làm 02 tô bún bò huế cho thỏa mỗi lần bỏ công đi ăn nghe Các Bạn Ta, ciao. 

Ông Bạn Già]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Các Bạn Ta, <br />
<br />
  Hôm nay lại có Bạn Hiền Thu Mai từ Úc về, Các Bạn Ta lại có dịp họp mặt vui vẻ rồi phải không? nào hãy cụng ly, cạn ly cho tình bằng hữu thêm bền chặt nhé! nào 1,2,3 dzô... xin rót ly nầy mời Viễn Khách phương xa về thăm cố quận. Giờ thì xin một phút để OBG nầy đọc lại bài " Bạn Và Ta (1) " tặng Bạn Hiền Thu Mai, được không? đừng lo! OBG không dài dòng văn tự đâu, đọc ngay đây... <br />
<br />
* <br />
Bạn và Ta (1) <br />
<br />
Bạn đường bạn còn ta đường ta <br />
Mấy kẻ trời tây, kẻ quê nhà? <br />
Trời Tây thương nhớ mây xưa lắm <br />
Quê Nhà mơ mộng gió phương xa <br />
<br />
Bạn nhà bạn còn Ta nhà ta <br />
Sáng bên kia, đây nắng chiều tà <br />
Đêm bên ấy, bên này rạng buổi <br />
Một vòng tròn mỏi cánh chim qua <br />
<br />
Ta với Bạn có thời chung lối <br />
Một mái trường, một lớp một thầy thôi <br />
Một gió một sương, mưa về một cõi <br />
Mà bây giờ tám hướng, phân đôi <br />
<br />
Ta với Bạn đêm nào bước vội <br />
Người lên tàu viễn xứ trùng khơi <br />
Người sa chân cố quận không lời <br />
Đi và ở, mất còn đau khổ <br />
<br />
Bạn với Ta hôm nay tái ngộ <br />
Phố cũ! ruộng đồng hóa chốn thành đô <br />
Ngỡ ngàng như lữ khách giang hồ <br />
Nghe dăm chữ ngẩn người chẳng hiểu <br />
<br />
Bạn với Ta rượu-trà định liệu <br />
Đất quay cuồng tay khoác dáng xiêu xiêu <br />
Đứng xem trăng ngắm biển mỹ miều <br />
Kiên Giang rộn! âm tiêu tiếng nhạc <br />
<br />
Bạn và Ta chia tay, khúc hát <br />
Hẹn mùa sau đàn vạc lại về <br />
Tắm mát bên sông đục nước ven đê <br />
Quên năm tháng đất người lưu lạc <br />
<br />
  Bài nầy làm nhân chuyến về VN năm 2003, bây giờ đọc lại thấy lòng vẫn bồi hồi Các Bạn Ta ạ! Thôi can ly, chứ để OBG lẩm cẩm thêm... dám có tay khóc sướt mướt lắm? Để OBG kể Các Bạn Ta câu chuyện về một người bạn của OBG, Anh Ta tên Triệu Lộc nhà kế bên nhà Quang Thị  Điệp và cách nhà OBG nầy mấy căn, Anh vượt biên năm 1978 và mãi cho đến nay vẫn không có tin tức gì về Anh Ta? Lúc OBG dời về xóm nầy, chỉ chơi thân với một mình Anh Ta và sau thì mới biết Nguyên ( nhà có tiệm hớt tóc gần nhà Hồng Oanh ) , khi Nguyên vào học chung lớp 10C1, Lộc biết Nguyên nên OBG, Nguyên Và Triệu Lộc thường hay đi chơi với nhau cho đến ngày Lộc ra đi và bặt tin cho đến bây giờ. OBG có làm bài " Bạn Và Ta (2) " riêng tặng cho Anh nầy, xin đọc cho Các Bạn Ta nghe... <br />
<br />
* <br />
Bạn Và Ta (2) <br />
<br />
Bạn và Ta mỗi người mỗi hướng <br />
Cảnh đoạn trường một nắng hai sương <br />
Cảnh gió mưa cuối ngõ đầu đường <br />
phân nam bắc, năm châu bốn bể <br />
<br />
Bạn và Ta mắt nhòa đẵm lệ <br />
Buổi biệt ly, có kẻ không về <br />
Thân xác rã đại dương giông bão <br />
<span id="autolink_14758__1"><a class="" href="http://tvvn.org/showwiki.php?title=S%C3%A1ch:M%E1%BB%99t+l%E1%BA%A7n" title="Sách:Một lần">Một lần</a></span> đi vĩnh viễn xa quê <br />
<br />
Ta trở lại viếng nhà thăm hỏi <br />
Mẹ Bạn già mắt mỏi trông con <br />
Ba mươi năm tóc trắng hao mòn <br />
Rưng rưng nắm tay Ta thổn thức <br />
<br />
" Nó giờ đâu, vùi thây đáy vực? <br />
Biền biệt tin chẳng một lần thư <br />
Ngày ra đi chẳng tiếng giã từ <br />
sao trời nỡ cách ngăn mẫu tử? " <br />
<br />
Ta quay bước sầu thương chiếm ngự <br />
Vận mệnh ai đoán tránh được nào? <br />
kiếp phù sinh Bạn trước Ta sau <br />
Già hay trẻ cuối cùng cát bụi <br />
<br />
Ta và Bạn tình thân ngắn ngủi <br />
Bạn thoát vòng ân oán mà vui <br />
Chỉ riêng Ta chuốt lấy ngậm ngùi <br />
Ta và bạn, chia tay nhau nhé! <br />
<br />
  Thôi quên chuyện buồn đi! vô một cái nghe Các Bạn Ta. Nhớ lần đầu về, thời tiết làm OBG không ngủ được, thêm nạn bị muỗi cắn nát cả hai bàn tay và chân, 11 ngày đầu chỉ ngủ 1 giờ đồng hồ mỗi đêm làm OBG ngất ngư, tinh thần sa sút khủng khiếp mà vẫn đi chơi với Các Bạn Ta bình thường, sợ Các Bạn Ta nghĩ lầm. Lúc trở lại Mỹ, Bà Xã ôm tay OBG nước mắt rưng rưng và ra sự vụ lệnh là " Không cho Chàng về VN nữa ", nhưng người tính không qua trời? khiến Bà Cụ OBG qua lại mỹ thì 10 ngày sau Cụ đòi về VN ở luôn, nên OBG mới có dịp thăm Các Bạn Ta lần thứ hai và những lần thăm viếng sau nầy. Tạm ngừng đây cái đã, nhấp một hớp bia cho thấm giọng để OBG đọc bài " Bạn Và Ta (3) " cho tất cả thưởng thức, chịu không? <br />
<br />
* <br />
Bạn Và Ta (3) <br />
<br />
Bạn, Ta theo dấu thời gian <br />
Hai lăm năm chẳng phân đàng đôi nơi <br />
Phương đông ngọ đứng bóng trời <br />
Phương tây nắng tắt chiều rơi cuối ngày <br />
Ta, thu ngắm lá vàng Bay <br />
Bạn, thu ngắm giọt mưa lay trên cành <br />
Đông Ta! mây xám phủ thành <br />
Đông Bạn! áo cánh hanh hanh tơ vàng <br />
Ta về thăm lại Kiên Giang <br />
Thăm ngôi trường cũ, đò ngang lối mòn <br />
Nhớ thời áo trắng môi son <br />
Nhớ Ta tóc ngắn hãy còn ngu ngơ <br />
Sáng đeo chân sáo làm thơ <br />
Trưa về đuổi dáng, đêm mơ cô nàng <br />
Bạn hay tin, đến hỏi han <br />
Đường xa mỏi mệt, ngở ngàng lắm không? <br />
Nhắc nhau con phố nhánh sông <br />
Gợi về kỷ niệm tuổi hồng, xót xa! <br />
Hai lăm năm, đã trôi qua <br />
Mái đầu sợi bạc Bạn, Ta mắt buồn <br />
  <br />
  Cũng bởi bài nầy mà mới có biệt danh OBG ra đời đấy các Bạn Ta ạ! Cha, coi bộ Các Bạn Ta sắp say rồi? Phùng Cô Nương nhớ đừng leo lên bàn như lần trước, không khéo lại ngã thì khách giang hồ từ nay lên núi lấy ai ra ngăn đường đòi tiền mãi lộ đây? còn Bà Nam Trầu nữa, đeo theo quậy với Phùng Tiểu Thư chi để đến nỗi té lăn cù. Mấy đêm trước OBG nằm mơ thấy Kiên Giang, gặp Các Bạn Ta, thấy ngồi uống cà phê Lối về, ăn tối ở Sài Gòn Phố, ngắm trăng và biển trên lầu quán Trăng Xoay... giật mình thức giấc giữa đêm, mồ hôi tuôn tầm tã, thật khủng khiếp! không ngủ lại được nên ngồi vào bàn làm bài " Bạn Và Ta (4) " , để đọc cho Các Bạn Ta nghe, được không? <br />
<br />
* <br />
Bạn Và Ta (4) <br />
<br />
Bạn! vội gì quên Ta <br />
Bằng hữu, mới đây mà <br />
Ba mươi năm chứ mấy <br />
Chưa nửa đời, đâu xa? <br />
<br />
Hình như đêm hôm trước <br />
Phố nhỏ, Bạn thoáng qua <br />
Miệng cười vương sợi tóc <br />
Còn thấy, tay vẫy Ta <br />
<br />
Hình như trưa buổi nọ <br />
Bạn, tan trường sang đò <br />
Gió khơi, con sóng dậy <br />
Ta, trong bờ thầm lo <br />
<br />
Hình như sáng ngày kia <br />
Bạn mắt lệ đầm đìa <br />
Bài thi không làm được <br />
Ta, khuyên nhủ xẻ chia <br />
<br />
Hình như và hình như <br />
Ta, Bạn nói giã từ <br />
Hai lần thôi, cách biệt <br />
Năm, tháng dăm tờ thư <br />
<br />
Bạn, Ta giờ gặp lại <br />
Thời gian trôi, <span id="autolink_14737__2"><a class="" href="http://tvvn.org/showwiki.php?title=S%C3%A1ch:t%C3%A0n+phai" title="Sách:tàn phai">tàn phai</a></span> <br />
Tình! Bạn-ta mãi mãi <br />
Vững bền! không đổi thay <br />
<br />
Thôi say rồi, bọn mình chuẩn bị về được chưa! cái gì? mai qua quán Mẹ Quỳnh Chi ăn bún bò huế hả? đi thì đi chứ sợ gì ai? bắt quá về mỹ thì lên 13 cân như chuyến ăn tết năm 2006, cũng không chết thằng tây da vàng nào, phải không? Chúc Các Bạn Ta một đêm yên giấc, nhớ đừng ăn gì thêm tối nay, để bụng ngày mai làm 02 tô bún bò huế cho thỏa mỗi lần bỏ công đi ăn nghe Các Bạn Ta, ciao. <br />
<br />
Ông Bạn Già</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>coquan</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/coquan/467-thae-cho-ba-n.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tháng 11...</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/yeuthuong/466-tha-ng-11.html</link>
			<pubDate>Wed, 19 Nov 2008 05:35:44 GMT</pubDate>
			<description>Tháng 11...

Một tháng đã đưa cuộc đời tôi một ngã rẽ , một bước ngoặc trong đời. Tôi đã hạnh phúc.Tôi trân trọng hạnh phúc mình đã có và đang có 
nhưng con đường tôi đi còn dài quá ...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Tháng 11...<br />
<br />
Một tháng đã đưa cuộc đời tôi một ngã rẽ , một bước ngoặc trong đời. Tôi đã hạnh phúc.Tôi trân trọng hạnh phúc mình đã có và đang có <br />
nhưng con đường tôi đi còn dài quá ...</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>yeuthuong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/yeuthuong/466-tha-ng-11.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thư Cho Bạn</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/coquan/465-thae-cho-ba-n.html</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 21:34:59 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Các Bạn Ta, 
  
   Ly cà phê buổi sáng và điếu thuốc lá vừa tàn, vừa đủ nửa giờ thưởng thức cái không khí mát mẻ dưới ánh ban mai màu xanh nhạt và tiếng chim ríu rít bên tàn cây, bụi kiểng bên sân nhà. Nhớ bài thơ Đạo Bằng Hữu gửi cho bạn bè đêm qua, nhớ những bình minh nơi quê nhà, những tô bún cá Kiên Giang trong quán nhỏ nằm lẽ loi trên góc phố, nhớ biển xanh lơ một màu lấp lánh tơ vàng xô nhau trên đầu ngọn sóng, nhớ gió hây hây oi ức của miền nhiệt đới, những khóm cây mờ nhạt chạy dài xa tít tận cuối chân trời của khu rừng chàm U Minh Hạ, nhớ Hòn Rùa nằm vắt ngang giữa Vịnh Thái Lan, nhớ Sài Gòn Phố và nhớ nhất là Các Bạn Ta. Giờ thì OBG tặng Các Bạn Ta bài &quot; Bạn &quot; để đọc và để khóc cho vơi đi phần nào nỗi gian truân trong cuộc đời nghe Các Bạn Ta, xin mời 
  
Bạn! 
  
Bạn! là niềm vui những lúc buồn 
Là nguồn an ủi lúc lệ tuôn 
Là khung kỷ niệm ngàn muôn hộc 
Là nhớ thương, lòng mang giữ luôn 
  
Bạn! Là tình cho, không hỏi vay 
Không nợ không lo trả tháng ngày 
Không phiền không lụy tầm khuya sớm 
Không hận thù, ghét bỏ đắng cay 
  
Bạn! là tuổi thanh xuân chẳng già 
Lời câu thơ, điệu nhạc lời ca 
Là âm vang xạc xào của lá 
Là tiếng chim líu hót sân nhà 
  
Bạn! Là xẻ chia nỗi đắn đo 
Là khuyên can, nóng giận hét hò 
Là chổ dựa mỗi lần vấp ngã 
Là chung tay xóa bớt sầu lo 
  
Bạn! Là những đổi trao thăng hoa 
Là kiến thức, kinh nghiệm ngọc ngà 
Là sang giàu vòng tay giúp bạn 
Là một đời ghi khắc trong ta 
  
   Thôi thơ thẩn bao nhiêu đủ rồi, thêm chút nữa thì Các Bạn Ta hết sạch khăn giấy để mà lau lệ thì đường xá sẽ ngập cả thì tội cho những người chung quanh. 
  
   Đã đọc thư của Phùng Tiểu Thư xong là gọi vào sở ngay, để cho hay là OBG sẽ vào làm hơi trể một chút vì biết là phải tốn một ít thời gian trả lời thư cho Các Bạn Ta. Cám ơn tất cả đã hiểu lòng của OBG nầy, đã thấy được những khắc khoải, những nuối tiếc một thời cắp sách ở thời niên thiếu đã qua, những năm tháng dài lưu lạc thiếu vắng tình bạn bè ngày nào, thiếu tiếng cười giọng nói, thiếu những lời hay ý đẹp, thiếu kinh nghiệm dạn dày chia xẻ cho nhau và thiếu rất nhiều, nhiều lắm Các Bạn Ta ạ! Đúng rồi, OBG nầy đã trở lại với công việc sau 06 tháng nghĩ ngơi ở nhà để nấu cơm trả nợ 18 năm của Sếp; nhưng Phùng Tiểu Thư đừng lo là OBG nầy gác kiếm hay gác bút? Vẫn phải viết khi có dịp và có thời gian, chứ không viết thì nợ văn chương trả đến bao giờ mới hết đây Phùng Tiểu Thư và Các Bạn Ta? Vẫn phải lãng Tử, phải phong sương vì nợ trần ai còn dài và vẫn phải nằm gai, nếm mật vì bạn hữu còn đông chưa liên lạc hết được. Xót một người không biết, không nhắc đến, không nhớ tên và không rõ giờ bạn mình trôi giạt phương nào? Thì đạo bằng hữu trong ta không tròn mối giềng của đạo được rồi phải không các Bạn Ta? Viết đến đoạn nầy làm OBG nhớ bài &quot; Thuở đó! Giờ đâu? &quot; mời Các Bạn Ta đọc lại. 
  
Thuở Đó! Giờ Đâu? 
  
Đâu rồi thuở tay mang sách vở 
Đâu một thời dấu nhớ vào thơ 
Cánh thư đưa lạnh nhạt, hững hờ 
Không nhận lấy, quay lưng đếm bước 
  
Đâu rồi nhánh phượng hồng đọng ướt 
Giọt mưa đêm vũng nước trên đường 
Những sáng thu tóc chấm hơi sương 
Lùa theo gió hương mùi trinh nữ 
  
Đâu tấm bảng viết từng dòng chữ 
Phấn bay bay nắng giữ trong phòng 
Những câu văn, vạch thẳng song song 
Giờ hình học xoa đầu bóp trán 
  
Đâu sân trường giờ chơi phân tán 
Dăm áo dài họp bạn dưới cây 
Hai ba tên quả bóng đem bày 
Hò hét đuổi, sút banh tung lưới 
  
Đâu tan lớp vòng xe đạp ruổi 
Qua nhịp cầu xuống phố rong chơi 
Đò ngang sông vạt trắng pha trời 
Soi bóng chảy đục màu bùn đất 
  
Đâu tuổi trẻ, giờ đây đã mất 
Đâu bạn bè cách mặt bao năm 
Đâu thầy cô nằm xuống âm thầm 
Đâu non nước, buồn ơi! ly biệt 
  
  Cái tích Lưu Bình-Dương Lễ, Tôn Sách-Chu Du, Bá Nha-Tử Kỳ, Quản Trọng-Thúc Bão đã dạy cho mình cái tinh túy của tình bạn bè; dù hèn sang, dù cách xa chân trời góc biển không diện kiến được với nhau hằng ngày, nhưng trong lòng không lúc nào nguôi ngoai mà không nhớ về bạn mình. 
  
  Ít hàng minh định về đạo bằng hữu, còn điều gì thiếu xót thì mong Các Bạn Ta thêm vào cho đầy vậy. Chúc Các Bạn Ta một ngày vui và có thật nhiều bằng hữu bên cạnh mình. 
  
Thân, 
  
Ông Bạn Già]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Các Bạn Ta, <br />
  <br />
   Ly cà phê buổi sáng và điếu thuốc lá vừa tàn, vừa đủ nửa giờ thưởng thức cái không khí mát mẻ dưới ánh ban mai màu xanh nhạt và tiếng chim ríu rít bên tàn cây, bụi kiểng bên sân nhà. Nhớ bài thơ Đạo Bằng Hữu gửi cho bạn bè đêm qua, nhớ những bình minh nơi quê nhà, những tô bún cá Kiên Giang trong quán nhỏ nằm lẽ loi trên góc phố, nhớ biển xanh lơ một màu lấp lánh tơ vàng xô nhau trên đầu ngọn sóng, nhớ gió hây hây oi ức của miền nhiệt đới, những khóm cây mờ nhạt chạy dài xa tít tận cuối chân trời của khu rừng chàm U Minh Hạ, nhớ Hòn Rùa nằm vắt ngang giữa Vịnh Thái Lan, nhớ Sài Gòn Phố và nhớ nhất là Các Bạn Ta. Giờ thì OBG tặng Các Bạn Ta bài " Bạn " để đọc và để khóc cho vơi đi phần nào nỗi gian truân trong cuộc đời nghe Các Bạn Ta, xin mời <br />
  <br />
Bạn! <br />
  <br />
Bạn! là niềm vui những lúc buồn <br />
Là nguồn an ủi lúc lệ tuôn <br />
Là khung kỷ niệm ngàn muôn hộc <br />
Là nhớ thương, lòng mang giữ luôn <br />
  <br />
Bạn! Là tình cho, không hỏi vay <br />
Không nợ không lo trả tháng ngày <br />
Không phiền không lụy tầm khuya sớm <br />
Không hận thù, ghét bỏ đắng cay <br />
  <br />
Bạn! là tuổi thanh xuân chẳng già <br />
Lời câu thơ, điệu nhạc lời ca <br />
Là âm vang xạc xào của lá <br />
Là tiếng chim líu hót sân nhà <br />
  <br />
Bạn! Là xẻ chia nỗi đắn đo <br />
Là khuyên can, nóng giận hét hò <br />
Là chổ dựa mỗi lần vấp ngã <br />
Là chung tay xóa bớt sầu lo <br />
  <br />
Bạn! Là những đổi trao thăng hoa <br />
Là kiến thức, kinh nghiệm ngọc ngà <br />
Là sang giàu vòng tay giúp bạn <br />
Là một đời ghi khắc trong ta <br />
  <br />
   Thôi thơ thẩn bao nhiêu đủ rồi, thêm chút nữa thì Các Bạn Ta hết sạch khăn giấy để mà lau lệ thì đường xá sẽ ngập cả thì tội cho những người chung quanh. <br />
  <br />
   Đã đọc thư của Phùng Tiểu Thư xong là gọi vào sở ngay, để cho hay là OBG sẽ vào làm hơi trể một chút vì biết là phải tốn một ít thời gian trả lời thư cho Các Bạn Ta. Cám ơn tất cả đã hiểu lòng của OBG nầy, đã thấy được những khắc khoải, những nuối tiếc một thời cắp sách ở thời niên thiếu đã qua, những năm tháng dài lưu lạc thiếu vắng tình bạn bè ngày nào, thiếu tiếng cười giọng nói, thiếu những lời hay ý đẹp, thiếu kinh nghiệm dạn dày chia xẻ cho nhau và thiếu rất nhiều, nhiều lắm Các Bạn Ta ạ! Đúng rồi, OBG nầy đã trở lại với công việc sau 06 tháng nghĩ ngơi ở nhà để nấu cơm trả nợ 18 năm của Sếp; nhưng Phùng Tiểu Thư đừng lo là OBG nầy gác kiếm hay gác bút? Vẫn phải viết khi có dịp và có thời gian, chứ không viết thì nợ văn chương trả đến bao giờ mới hết đây Phùng Tiểu Thư và Các Bạn Ta? Vẫn phải lãng Tử, phải phong sương vì nợ trần ai còn dài và vẫn phải nằm gai, nếm mật vì bạn hữu còn đông chưa liên lạc hết được. Xót một người không biết, không nhắc đến, không nhớ tên và không rõ giờ bạn mình trôi giạt phương nào? Thì đạo bằng hữu trong ta không tròn mối giềng của đạo được rồi phải không các Bạn Ta? Viết đến đoạn nầy làm OBG nhớ bài " Thuở đó! Giờ đâu? " mời Các Bạn Ta đọc lại. <br />
  <br />
Thuở Đó! Giờ Đâu? <br />
  <br />
Đâu rồi thuở tay mang sách vở <br />
Đâu một thời dấu nhớ vào thơ <br />
Cánh thư đưa lạnh nhạt, hững hờ <br />
Không nhận lấy, quay lưng đếm bước <br />
  <br />
Đâu rồi nhánh phượng hồng đọng ướt <br />
Giọt mưa đêm vũng nước trên đường <br />
Những sáng thu tóc chấm hơi sương <br />
Lùa theo gió hương mùi trinh nữ <br />
  <br />
Đâu tấm bảng viết từng dòng chữ <br />
Phấn bay bay nắng giữ trong phòng <br />
Những câu văn, vạch thẳng song song <br />
Giờ hình học xoa đầu bóp trán <br />
  <br />
Đâu sân trường giờ chơi phân tán <br />
Dăm áo dài họp bạn dưới cây <br />
Hai ba tên quả bóng đem bày <br />
Hò hét đuổi, sút banh tung lưới <br />
  <br />
Đâu tan lớp vòng xe đạp ruổi <br />
Qua nhịp cầu xuống phố rong chơi <br />
Đò ngang sông vạt trắng pha trời <br />
Soi bóng chảy đục màu bùn đất <br />
  <br />
Đâu tuổi trẻ, giờ đây đã mất <br />
Đâu bạn bè cách mặt bao năm <br />
Đâu thầy cô nằm xuống âm thầm <br />
Đâu non nước, buồn ơi! ly biệt <br />
  <br />
  Cái tích Lưu Bình-Dương Lễ, Tôn Sách-Chu Du, Bá Nha-Tử Kỳ, Quản Trọng-Thúc Bão đã dạy cho mình cái tinh túy của tình bạn bè; dù hèn sang, dù cách xa chân trời góc biển không diện kiến được với nhau hằng ngày, nhưng trong lòng không lúc nào nguôi ngoai mà không nhớ về bạn mình. <br />
  <br />
  Ít hàng minh định về đạo bằng hữu, còn điều gì thiếu xót thì mong Các Bạn Ta thêm vào cho đầy vậy. Chúc Các Bạn Ta một ngày vui và có thật nhiều bằng hữu bên cạnh mình. <br />
  <br />
Thân, <br />
  <br />
Ông Bạn Già</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>coquan</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/coquan/465-thae-cho-ba-n.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Sinh Nhật năm thứ 11 Hệ Thống Truyền Thông VNHN</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/hethongtruyenthongvnhn/464-sinh-nha-t-nae-m-tha-11-ha-tha-ng-truya-n-tha-ng-vnhn.html</link>
			<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 07:35:29 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Chào mừng quý vị đến với Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại 

Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_1.jpg 

[COLOR=&quot;Red&quot;][SIZE=&quot;4&quot;]
Hệ Thống Truyền Thông VN Hải Ngoại 
Kỷ Niệm 11 Năm Thành Lập [/SIZE][/COLOR]


[COLOR=&quot;Navy&quot;][B]Huỳnh Mai Hoa tường thuật từ Hoa Thịnh Đốn 

Hình ảnh: Mai Vàng

Thực hiện blog: Hoàng Lan Chi[/B] [/COLOR]


Hơn 600 đồng hương người Việt trong vùng thủ đô Hoa Thịnh Ðốn và phụ cận đã tham dự Kỷ Niệm Sinh Nhật Năm Thứ 11 Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại vào chiều ngày Chúa Nhật 9 tháng 11 năm 2008 vừa qua.
Ðược biết đây là một trong những đài phát thanh tiếng Việt phát liên tục 24 giờ một ngày với hơn 90 chương trình khác biệt và một nội dung vô cùng phong phú.


Sau hơn 10 năm hoạt động, hiện nay hệ thống phát thanh Việt Nam Hải Ngoại đã phát triển đến gần 20 địa phương khắp nơi trên nước Mỹ cũng như tại Canada và các quốc gia Âu Châu như Pháp, Ðức, Bì, Hòa Lan, v.v.. Những tiết mục đặc sắc của đài đa phần là nhờ vào sự cộng tác bất vụ lợi của nhiều nhà văn, nhà báo, giáo sư, luật sư, bác sĩ, khoa học gia, chuyên gia tên tuổi. Ðài không được tài trợ bất cứ ngân khoản nào từ chính phủ cũng như của các đoàn thể, tổ chức, đảng phái chính trị, mà được nuôi dưỡng và duy trì bởi khối người Việt quốc gia, những người không chấp nhận chế độ cộng sản. Ngoài việc phát thanh qua những chiếc radio nhỏ trong nhà, radio trong xe, qua satellite v.v., thính giả khắp nơi trên thế giới còn có thể nghe được những chương trình của đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại qua internet.

Chương trình buổi lễ diễn ra rất trang trọng, được điều khiển bởi một MC ưu tú là anh Nguyễn Văn Khanh, duyên dáng, lưu loát đã làm cho hội trường luôn luôn sôi động nhưng thân mật. Bắt đầu sau nghi thức chào quốc kỳ Việt Mỹ và phút mặc niệm, các cộng tác viên được mời lên trình diện khán giả. Ðến từ phương xa có Ðỗ Thông Minh (Nhật Bản), Thu Hồng (Ðức Quốc), Kiều Mỹ Duyên (Nam CA), Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, Phạm Phú Nam (Bắc CA) Trần Ðại Trung, Thái Văn Hoàng (MI), Nguyễn Tường Thược (NJ), Vũ Thành An, Huỳnh Quốc Bình (OR), Mai Ly, Hoàng Minh, Việt Tri (OK), Phạm Văn Ðảm (MA), Trần Xuyên Bình (LA), Nguyễn Văn Kim, Hồng Trần, Liên Bích (TX), Chí Tâm (Nam CA), Phạm Báu (MO), Huy Tâm (KS), v.v., cùng các xướng ngôn viên Nam Anh, Thố Ty, Thục Ðoan, Kiều Loan, Băng Tâm, Ðào Hiếu Thảo, Chân Như và những người thực hiện chương trình tại đài trung ương Hoa Thịnh Ðốn như bác sĩ Lữ Ðức Ký, bà Ngô Thị Hiền, giáo sư Ðỗ Diễn Nhi, bà Bích Duyên, ông Ðinh Quang Trung, cô Kiều Thu, cô Kim Quyên, v.v., lần lượt được giới thiệu đến toàn thể quan khách tham dự có mặt trong hội trường. Sau đó họ đã chia nhau đi đến từng bàn để có dịp tâm tình và ghi nhận những ý kiến đóng góp của các thính giả tham dự.

Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_2.jpg 


Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_3.jpg 

[B]Giám Đốc các Đài địa phương và cộng tác viên từ xa[/B]


Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_4.jpg 

Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_5.jpg 


[B]Giám Đốc Lưu Lệ Ngọc [/B]

Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_6.jpg 

[B]Mai Ly VABI tại OKL
[/B]


Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_7.jpg 

[B]Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng[/B]


Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_9.jpg 


[B]Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng [/B]

Nhân dịp nầy, thành phần ban quản trị mới của đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại tại Hoa Thịnh Ðốn cũng được công bố gồm có Tổng giám đốc là ông Ngô Ngọc Hùng, Giám đốc chương trình là ông Hồng Phúc Lê Hồng Long, Giám đốc tài chánh là bà Lưu Lệ Ngọc và Giám đốc giao tế là ông Dương Văn Hiệp.


Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_8.jpg 

[B]
  Ô Dương văn Hiệp, Bà Lưu Lệ Ngọc,  Ông Ngô Ngọc Hùng[/B]

Hiện diện trong dạ tiệc Kỷ Niệm Năm Thứ 11 Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại người ta ghi nhận sự có mặt của nhiều cơ quan truyền thông báo chí như Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA), Ðài Á Châu Tự Do (RFA), Ðài Truyền Hình Việt Nam Vùng Hoa Thịnh Ðốn (VPTV), Bản Tin SBTN Hoa Thịnh Ðốn (VATV), Tuần báo Sóng Thần, Nguyệt san Kỷ Nguyên Mới, Bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại, Nguyệt san Chính Việt, Nguyệt san Thế Giới Ngày Nay v.v..



Nhân dịp này, ông Lý Văn Phước, Chủ tịch Cộng Ðồng Vùng Thủ Ðô Hoa Thịnh Ðốn đã được mời lên phát biểu cảm tưởng. Ông đã ngỏ lời cảm ơn và ngợi khen Hệ Thống Truyền Thông VNHN, ngoài nhiệm vụ thông tin, tin tức, Ðài VNHN còn là một phương tiện đấu tranh cho lý tưởng tự do dân chủ rất đắc lực và hữu hiệu.

Ngoài ra, người ta còn ghi nhận có sự hiện diện của đại diện các tổ chức, đảng phái chính trị trong vùng thủ đô Hoa Thịnh Ðốn như Liên Minh Dân Chủ, Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản, Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam, Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Hoa Thịnh Ðốn, Hội Không Quân Ðông Bắc Hoa Kỳ, Hội Khánh Hòa Nha Trang, Hội Cảnh Sát Quốc Gia Hoa Thịnh Ðốn, Hội Người Việt Quốc Gia HTÐ v.v., người ta còn thấy có rất nhiều văn nghệ sĩ, những mạnh thường quân, những người hằng quan tâm đến các sinh hoạt văn hóa như nhà văn Sơn Tùng, họa sĩ Vũ Hối, nhạc sĩ Nguyễn Ðức Nam, nhà thơ Lãm Thúy, nhà báo Phạm Bá Vinh, nhà văn Ðinh Hùng Cường, nhà thơ Bùi Thanh Tiên, biên tập viên Ðào Hiếu Thảo, giáo sư Ðinh Văn Long, tiến sĩ Nguyễn Ðình Thắng, nhiếp ảnh gia Ðỗ Lệnh Dũng v.v..


Chương trình văn nghệ phụ diễn rất đặc sắc do các ca sĩ tên tuổi như Thanh Thúy, Thanh Tuyền đến từ California, nhạc sĩ Vũ Thành An đến từ Oregon với các ca sĩ của ban nhạc The Diamond trong vùng Hoa Thịnh Ðốn. Ðặc biệt nhất là phần cổ nhạc do nghệ sĩ Chí Tâm và ái nữ thực hiện với sự phụ họa của nhạc sĩ Trường Tương Tư.

Khách tham dự cũng rất ngạc nhiên và thích thú khi được nghe nhà báo Nguyễn Văn Khanh ca vọng cổ. Toàn bộ chương trình Kỷ Niệm 11 Năm Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại sẽ không thành công trọn vẹn nếu không có sự điều khiển rất linh động và duyên dáng của nhà báo đa tài Nguyễn Văn Khanh. Ngoài tư cách là một biên tập viên chính thức của Ðài Á Châu Tự Do (RFA), nhà báo Nguyễn Văn Khanh còn cộng tác với rất nhiều đài phát thanh trên nước Mỹ. Riêng với Ðài Phát thanh Việt Nam Hải Ngoại, nhà báo Nguyễn Văn Khanh được rất nhiều thính giả khắp nơi ái mộ qua các chương trình do anh đảm trách.

Image: http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/KhanhChiTam-DemVNHN_12.jpg 

[B]MC Nguyễn văn Khanh và nghệ sĩ Chí Tâm[/B]

Chương trình Kỷ Niệm 11 Năm Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại chấm dứt lúc 10 giờ đêm cùng ngày sau phần cắt bánh sinh nhật và dạ vũ. ■]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Chào mừng quý vị đến với Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại <br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_1.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<font color="Red"><font size="4"><br />
Hệ Thống Truyền Thông VN Hải Ngoại <br />
Kỷ Niệm 11 Năm Thành Lập </font></font><br />
<br />
<br />
<font color="Navy"><b>Huỳnh Mai Hoa tường thuật từ Hoa Thịnh Đốn <br />
<br />
Hình ảnh: Mai Vàng<br />
<br />
Thực hiện blog: Hoàng Lan Chi</b> </font><br />
<br />
<br />
Hơn 600 đồng hương người Việt trong vùng thủ đô Hoa Thịnh Ðốn và phụ cận đã tham dự Kỷ Niệm Sinh Nhật Năm Thứ 11 Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại vào chiều ngày Chúa Nhật 9 tháng 11 năm 2008 vừa qua.<br />
Ðược biết đây là một trong những đài phát thanh tiếng Việt phát liên tục 24 giờ một ngày với hơn 90 chương trình khác biệt và một nội <span id="autolink_16437__3"><a class="" href="http://tvvn.org/showwiki.php?title=S%C3%A1ch:dung" title="Sách:dung">dung</a></span> vô cùng phong phú.<br />
<br />
<br />
Sau hơn 10 năm hoạt động, hiện nay hệ thống phát thanh Việt Nam Hải Ngoại đã phát triển đến gần 20 địa phương khắp nơi trên nước Mỹ cũng như tại Canada và các quốc gia Âu Châu như Pháp, Ðức, Bì, Hòa Lan, v.v.. Những tiết mục đặc sắc của đài đa phần là nhờ vào sự cộng tác bất vụ lợi của nhiều nhà văn, nhà báo, giáo sư, luật sư, bác sĩ, khoa học gia, chuyên gia tên tuổi. Ðài không được tài trợ bất cứ ngân khoản nào từ chính phủ cũng như của các đoàn thể, tổ chức, đảng phái chính trị, mà được nuôi dưỡng và duy trì bởi khối người Việt quốc gia, những người không chấp nhận chế độ cộng sản. Ngoài việc phát thanh qua những chiếc radio nhỏ trong nhà, radio trong xe, qua satellite v.v., thính giả khắp nơi trên thế giới còn có thể nghe được những chương trình của đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại qua internet.<br />
<br />
Chương trình buổi lễ diễn ra rất trang trọng, được điều khiển bởi một MC ưu tú là anh Nguyễn Văn Khanh, duyên dáng, lưu loát đã làm cho hội trường luôn luôn sôi động nhưng thân mật. Bắt đầu sau nghi thức chào quốc kỳ Việt Mỹ và phút mặc niệm, các cộng tác viên được mời lên trình diện khán giả. Ðến từ phương xa có Ðỗ Thông Minh (Nhật Bản), Thu Hồng (Ðức Quốc), Kiều Mỹ Duyên (Nam CA), Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, Phạm Phú Nam (Bắc CA) Trần Ðại Trung, Thái Văn Hoàng (MI), Nguyễn Tường Thược (NJ), Vũ Thành An, Huỳnh Quốc Bình (OR), Mai Ly, Hoàng Minh, Việt Tri (OK), Phạm Văn Ðảm (MA), Trần Xuyên Bình (LA), Nguyễn Văn Kim, Hồng Trần, Liên Bích (TX), Chí Tâm (Nam CA), Phạm Báu (MO), Huy Tâm (KS), v.v., cùng các xướng ngôn viên Nam Anh, Thố Ty, Thục Ðoan, Kiều Loan, Băng Tâm, Ðào Hiếu Thảo, Chân Như và những người thực hiện chương trình tại đài trung ương Hoa Thịnh Ðốn như bác sĩ Lữ Ðức Ký, bà Ngô Thị Hiền, giáo sư Ðỗ Diễn Nhi, bà Bích Duyên, ông Ðinh Quang Trung, cô Kiều Thu, cô Kim Quyên, v.v., lần lượt được giới thiệu đến toàn thể quan khách tham dự có mặt trong hội trường. Sau đó họ đã chia nhau đi đến từng bàn để có dịp tâm tình và ghi nhận những ý kiến đóng góp của các thính giả tham dự.<br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_2.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_3.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<b>Giám Đốc các Đài địa phương và cộng tác viên từ xa</b><br />
<br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_4.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_5.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<br />
<b>Giám Đốc Lưu Lệ Ngọc </b><br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_6.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<b>Mai Ly VABI tại OKL<br />
</b><br />
<br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_7.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<b>Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng</b><br />
<br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_9.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<br />
<b>Tổng Giám Đốc Ngô Ngọc Hùng </b><br />
<br />
Nhân dịp nầy, thành phần ban quản trị mới của đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại tại Hoa Thịnh Ðốn cũng được công bố gồm có Tổng giám đốc là ông Ngô Ngọc Hùng, Giám đốc chương trình là ông Hồng Phúc Lê Hồng Long, Giám đốc tài chánh là bà Lưu Lệ Ngọc và Giám đốc giao tế là ông Dương Văn Hiệp.<br />
<br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/DemVNHN_8.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<b><br />
  Ô Dương văn Hiệp, Bà Lưu Lệ Ngọc,  Ông Ngô Ngọc Hùng</b><br />
<br />
Hiện diện trong dạ tiệc Kỷ Niệm Năm Thứ 11 Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại người ta ghi nhận sự có mặt của nhiều cơ quan truyền thông báo chí như Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA), Ðài Á Châu Tự Do (RFA), Ðài Truyền Hình Việt Nam Vùng Hoa Thịnh Ðốn (VPTV), Bản Tin SBTN Hoa Thịnh Ðốn (VATV), Tuần báo Sóng Thần, Nguyệt san Kỷ Nguyên Mới, Bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại, Nguyệt san Chính Việt, Nguyệt san Thế Giới Ngày Nay v.v..<br />
<br />
<br />
<br />
Nhân dịp này, ông Lý Văn Phước, Chủ tịch Cộng Ðồng Vùng Thủ Ðô Hoa Thịnh Ðốn đã được mời lên phát biểu cảm tưởng. Ông đã ngỏ lời cảm ơn và ngợi khen Hệ Thống Truyền Thông VNHN, ngoài nhiệm vụ thông tin, tin tức, Ðài VNHN còn là một phương tiện đấu tranh cho lý tưởng tự do dân chủ rất đắc lực và hữu hiệu.<br />
<br />
Ngoài ra, người ta còn ghi nhận có sự hiện diện của đại diện các tổ chức, đảng phái chính trị trong vùng thủ đô Hoa Thịnh Ðốn như Liên Minh Dân Chủ, Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản, Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam, Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Hoa Thịnh Ðốn, Hội Không Quân Ðông Bắc Hoa Kỳ, Hội Khánh Hòa Nha Trang, Hội Cảnh Sát Quốc Gia Hoa Thịnh Ðốn, Hội Người Việt Quốc Gia HTÐ v.v., người ta còn thấy có rất nhiều văn nghệ sĩ, những mạnh thường quân, những người hằng quan tâm đến các sinh hoạt văn hóa như nhà văn Sơn Tùng, họa sĩ Vũ Hối, nhạc sĩ Nguyễn Ðức Nam, nhà thơ Lãm Thúy, nhà báo Phạm Bá Vinh, nhà văn Ðinh Hùng Cường, nhà thơ Bùi Thanh Tiên, biên tập viên Ðào Hiếu Thảo, giáo sư Ðinh Văn Long, tiến sĩ Nguyễn Ðình Thắng, nhiếp ảnh gia Ðỗ Lệnh Dũng v.v..<br />
<br />
<br />
Chương trình văn nghệ phụ diễn rất đặc sắc do các ca sĩ tên tuổi như Thanh Thúy, Thanh Tuyền đến từ California, nhạc sĩ Vũ Thành An đến từ Oregon với các ca sĩ của ban nhạc The Diamond trong vùng Hoa Thịnh Ðốn. Ðặc biệt nhất là phần cổ nhạc do nghệ sĩ Chí Tâm và ái nữ thực hiện với sự phụ họa của nhạc sĩ Trường Tương Tư.<br />
<br />
Khách tham dự cũng rất ngạc nhiên và thích thú khi được nghe nhà báo Nguyễn Văn Khanh ca vọng cổ. Toàn bộ chương trình Kỷ Niệm 11 Năm Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại sẽ không thành công trọn vẹn nếu không có sự điều khiển rất linh động và duyên dáng của nhà báo đa tài Nguyễn Văn Khanh. Ngoài tư cách là một biên tập viên chính thức của Ðài Á Châu Tự Do (RFA), nhà báo Nguyễn Văn Khanh còn cộng tác với rất nhiều đài phát thanh trên nước Mỹ. Riêng với Ðài Phát thanh Việt Nam Hải Ngoại, nhà báo Nguyễn Văn Khanh được rất nhiều thính giả khắp nơi ái mộ qua các chương trình do anh đảm trách.<br />
<br />
<img src="http://i367.photobucket.com/albums/oo117/radiohaingoai/KhanhChiTam-DemVNHN_12.jpg" border="0" alt="" /><br />
<br />
<b>MC Nguyễn văn Khanh và nghệ sĩ Chí Tâm</b><br />
<br />
Chương trình Kỷ Niệm 11 Năm Ngày Thành Lập Hệ Thống Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại chấm dứt lúc 10 giờ đêm cùng ngày sau phần cắt bánh sinh nhật và dạ vũ. ■</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>HeThongTruyenThongVNHN</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/hethongtruyenthongvnhn/464-sinh-nha-t-nae-m-tha-11-ha-tha-ng-truya-n-tha-ng-vnhn.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Trời ơi...là trời..!</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/yeuthuong/463-tra-i-ae-i-la-tra-i.html</link>
			<pubDate>Mon, 17 Nov 2008 21:06:02 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[[COLOR=&quot;Red&quot;][SIZE=&quot;4&quot;][FONT=&quot;Fixedsys&quot;]Trời ơi...là trời..![/FONT][/SIZE][/COLOR]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font color="Red"><font size="4"><font face="Fixedsys">Trời ơi...là trời..!</font></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>yeuthuong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/yeuthuong/463-tra-i-ae-i-la-tra-i.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>hôm nay tôi nghe</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/yeuthuong/462-ha-m-nay-ta-i-nghe.html</link>
			<pubDate>Sun, 16 Nov 2008 10:00:36 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[[URL=&quot;Image: http://i220.photobucket.com/albums/dd51/Yoiseaux/Ohomnaytoingheyt.gif &quot;]Image: http://i220.photobucket.com/albums/dd51/Yoiseaux/Ohomnaytoingheyt.gif [/URL]

[COLOR=&quot;Red&quot;][SIZE=&quot;4&quot;][FONT=&quot;Fixedsys&quot;][URL=&quot;http://www.freewebtown.com/athos/homnaytoinghe.tcs.wma&quot;][COLOR=&quot;Red&quot;][COLOR=&quot;Blue&quot;]hôm[/COLOR] [COLOR=&quot;Blue&quot;]nay tôi[/COLOR] [/COLOR][COLOR=&quot;Red&quot;][COLOR=&quot;Blue&quot;]nghe[/COLOR][/COLOR][/FONT][/SIZE][/COLOR][/URL]

 
Hôm nay tôi nghe có con chim về gọi
về giữa trời về hót giữa đời tôi
hôm nay tôi nghe
tôi cười như đứa bé
mới lớn lên giữa đời sống kia

Tôi thấy màu xanh hát trong lời gió
và thấy bình minh thắp trên ngọn lá....
tôi thấy ngày thật lạ
xao xuyến từng nỗi nhớ....

Cho nên tôi yêu trái tim không nặng nề
những con tim bạn bè bao la..

tôi thấy chiều không nói lời lặng lẽ
và thấy hoàng hôn áo vàng rực rỡ
đêm bước về thật nhẹ
sương khoác mềm vai phố....

[I][COLOR=&quot;RoyalBlue&quot;][COLOR=&quot;Blue&quot;]
tôi thấy màu xanh 
hát trong lời gió....
và thấy bình minh thắp trên ngọn lá....
tôi thấy ngày thật lạ
xao xuyến từng nỗi nhớ....

hôm nay em nhớ anh thật nhiều ....nhưng em không đến bên anh được...[/COLOR][/COLOR][/I]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><a href="http://&#91;IMG]http://i220.photobucket.com/albums/dd51/Yoiseaux/Ohomnaytoingheyt.gif&#91;/IMG]" target="_blank"><img src="http://i220.photobucket.com/albums/dd51/Yoiseaux/Ohomnaytoingheyt.gif" border="0" alt="" /></a><br />
<br />
<font color="Red"><font size="4"><font face="Fixedsys"><a href="http://www.freewebtown.com/athos/homnaytoinghe.tcs.wma" target="_blank"><font color="Red"><font color="Blue">hôm</font> <font color="Blue">nay tôi</font> </font><font color="Red"><font color="Blue">nghe</font></font></a></font></font></font><br />
<br />
 <br />
Hôm nay tôi nghe có con chim về gọi<br />
về giữa trời về hót giữa đời tôi<br />
hôm nay tôi nghe<br />
tôi cười như đứa bé<br />
mới lớn lên giữa đời sống kia<br />
<br />
Tôi thấy màu xanh hát trong lời gió<br />
và thấy bình minh thắp trên ngọn lá....<br />
tôi thấy ngày thật lạ<br />
xao xuyến từng nỗi nhớ....<br />
<br />
Cho nên tôi yêu trái tim không nặng nề<br />
những con tim bạn bè bao la..<br />
<br />
tôi thấy chiều không nói lời lặng lẽ<br />
và thấy hoàng hôn áo vàng rực rỡ<br />
đêm bước về thật nhẹ<br />
sương khoác mềm vai phố....<br />
<br />
<i><font color="RoyalBlue"><font color="Blue"><br />
tôi thấy màu xanh <br />
hát trong lời gió....<br />
và thấy bình minh thắp trên ngọn lá....<br />
tôi thấy ngày thật lạ<br />
xao xuyến từng nỗi nhớ....<br />
<br />
hôm nay em nhớ anh thật nhiều ....nhưng em không đến bên anh được...</font></font></i></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>yeuthuong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/yeuthuong/462-ha-m-nay-ta-i-nghe.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Phố bụi những tình thơ</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/tranhuysao/461-pha-ba-i-nha-ng-ta-nh-thae.html</link>
			<pubDate>Sat, 15 Nov 2008 10:31:20 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[[I]về những tháng ngày Banmêthuột[/I]

[COLOR=&quot;Green&quot;][I]em giờ loạn lạc nơi đâu !
bỏ quên Phố Bụi bợt màu thời gian...[/I][/COLOR]


[COLOR=&quot;Sienna&quot;]
bông cà phê trắng giọt cà phê đen
ta một thời nương thân Phố Bụi
em một thời rủ đời ta đắm đuối
níu lòng ta nghiêng ngả buổi tan trường

chẳng phải vô tình mà thương hoa Phượng
chỉ vì môi em đỏ thắm nụ cười
chẳng thể dưng không mà phải lụy đời
em áo trắng tóc thề bay trong gió

cơn gió chướng khiến hồn ta cảm mạo
thuốc thang nào chữa dứt bệnh tình si !
nếu lỡ mai đây ta có bề gì
em chịu nhín chút tìm riêng, thương cảm ?

hay vẫn khô rang như trời nắng hạn
mặc hồn ta cho bụi phủ tháng, ngày !
vẫn theo em nắng rát mặt rát mày
em nón lá nghiêng che thời con gái

mới biết gian truân đoạn đường tình ái
sao vẫn vô tình chẳng thấu lòng ai !
thời mới lớn trời hành cơn sốt lạ
chân đuổi theo tình bước thấp bước cao

mắt dại mùa Thu, tim mùa giông bão
hồn theo Thơ mà lòng dạ theo em
người đời nói đường tình yêu rất đẹp
có đẹp gì đâu! Chóng mặt quá chừng

chưa tìm được cho riêng mình dáng đứng
trong tim em, nên cứ chạy vòng quanh
Phố Bụi, tình thơ ta cứ để dành
em có quay đi, ta còn cất dấu

bông càphê trắng nõn buổi ban đầu
sao đoạn cuối lại giọt màu đen, đắng !
em Phố Bụi của một thời áo trắng
mà giờ đây loạn lạc tới Phố nào !...[/COLOR]

trần huy sao]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><i>về những tháng ngày Banmêthuột</i><br />
<br />
<font color="Green"><i>em giờ loạn lạc nơi đâu !<br />
bỏ quên Phố Bụi bợt màu thời gian...</i></font><br />
<br />
<br />
<font color="Sienna"><br />
bông cà phê trắng giọt cà phê đen<br />
ta một thời nương thân Phố Bụi<br />
em một thời rủ đời ta đắm đuối<br />
níu lòng ta nghiêng ngả buổi tan trường<br />
<br />
chẳng phải vô tình mà thương hoa Phượng<br />
chỉ vì môi em đỏ thắm nụ cười<br />
chẳng thể dưng không mà phải lụy đời<br />
em áo trắng tóc thề bay trong gió<br />
<br />
cơn gió chướng khiến hồn ta cảm mạo<br />
thuốc thang nào chữa dứt bệnh tình si !<br />
nếu lỡ mai đây ta có bề gì<br />
em chịu nhín chút tìm riêng, thương cảm ?<br />
<br />
hay vẫn khô rang như trời nắng hạn<br />
mặc hồn ta cho bụi phủ tháng, ngày !<br />
vẫn theo em nắng rát mặt rát mày<br />
em nón lá nghiêng che thời con gái<br />
<br />
mới biết gian truân đoạn đường tình ái<br />
sao vẫn vô tình chẳng thấu lòng ai !<br />
thời mới lớn trời hành cơn sốt lạ<br />
chân đuổi theo tình bước thấp bước cao<br />
<br />
mắt dại mùa Thu, tim mùa giông bão<br />
hồn theo Thơ mà lòng dạ theo em<br />
người đời nói đường tình yêu rất đẹp<br />
có đẹp gì đâu! Chóng mặt quá chừng<br />
<br />
chưa tìm được cho riêng mình dáng đứng<br />
trong tim em, nên cứ chạy vòng quanh<br />
Phố Bụi, tình thơ ta cứ để dành<br />
em có quay đi, ta còn cất dấu<br />
<br />
bông càphê trắng nõn buổi ban đầu<br />
sao đoạn cuối lại giọt màu đen, đắng !<br />
em Phố Bụi của một thời áo trắng<br />
mà giờ đây loạn lạc tới Phố nào !...</font><br />
<br />
trần huy sao</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>TranHuySao</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/tranhuysao/461-pha-ba-i-nha-ng-ta-nh-thae.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thư Cho Bạn</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/coquan/460-thae-cho-ba-n.html</link>
			<pubDate>Thu, 13 Nov 2008 16:06:27 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Các Bạn Ta, 
  
  Hôm nay là ngày vui, bạn bè bắt đầu đã liên lạc lại được với nhau! Hy vọng là bọn mình giữ được những thân tình nầy dài lâu, sau một cuộc bể dâu xa vắng và mất liên lạc gần 30 năm. Cám ơn Anh Sĩ đã có lời khen tặng 02 Anh-Em bọn nầy; Thầy Thái khỏe không? Anh có liên lạc với Thầy thường không? Nếu Anh có dịp nói chuyện với Thầy thì nhắn hộ lời OBG nầy kính chuyển thăm Thầy nghe Anh Bạn. Ít hàng thăm hỏi, chúc Anh-Chị vui và hạnh phúc. 
  
Thân, 
  
Ông Bạn Già 
  
T.B: Tặng Các Bạn bài 
  
&quot; Đạo Bằng Hữu &quot;, xin mời. 
  
  
Đạo Bằng Hữu 
  
Tôi thử sống một ngày không có bạn 
Thấy ngày dài buồn chán, hồn lao đao 
Thấy không gian nhạt, thổn thức nghẹn ngào 
Và trống vắng ra vào ôi! Trống vắng 
  
Tôi thử sống một ngày đêm thức trắng 
Xem bao nhiêu điều tồn đọng, bâng khuâng! 
Uống bao nhiêu men, nỗi niềm pha chén đắng 
Ngắm nhìn trăng héo hắt lối đau trần 
  
Tôi thử sống năm canh ngờ bất tận 
Một! hai ba nào ngắn, thấm lạnh sương 
Có qua đêm mới hiểu nghĩa, đêm trường 
có chờ sáng mới tường đêm cô độc 
  
Không thử nữa bạn ơi! Sầu vạn hộc 
Soi vào gương thấy tóc bạc màu thêm 
Mắt quầng sâu, má hóp chát lưỡi mềm 
Tay run mỏi, chân kèm chân không vững 
  
Thôi nghe bạn! hãy tặng Tôi ngẫu hứng 
Lời ghi vào gầy dựng một trời thơ 
Để Tôi tranh, phân thế nốt cuộc cờ 
Mà thắng bại cậy nhờ tay bằng hữu 
  
Không định phân, không màn ai mới cũ 
Không theo sang, không phụ kẻ thanh bần 
Không chia sở học, không cường lấn yếu 
Không khen cựu, không dè biểu người tân 
  
Thế mới xứng hảo nhân trong thiên hạ 
Thế mới tầm, mới gá nghĩa đệ huynh 
Thế mới giao du hết chí, hết tình 
Và mới chứng, mới minh thông mối đạo 
  
Cố Quận]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Các Bạn Ta, <br />
  <br />
  Hôm nay là ngày vui, bạn bè bắt đầu đã liên lạc lại được với nhau! Hy vọng là bọn mình giữ được những thân tình nầy dài lâu, sau một cuộc bể dâu xa vắng và mất liên lạc gần 30 năm. Cám ơn Anh Sĩ đã có lời khen tặng 02 Anh-Em bọn nầy; Thầy Thái khỏe không? Anh có liên lạc với Thầy thường không? Nếu Anh có dịp nói chuyện với Thầy thì nhắn hộ lời OBG nầy kính chuyển thăm Thầy nghe Anh Bạn. Ít hàng thăm hỏi, chúc Anh-Chị vui và hạnh phúc. <br />
  <br />
Thân, <br />
  <br />
Ông Bạn Già <br />
  <br />
T.B: Tặng Các Bạn bài <br />
  <br />
" Đạo Bằng Hữu ", xin mời. <br />
  <br />
  <br />
Đạo Bằng Hữu <br />
  <br />
Tôi thử sống một ngày không có bạn <br />
Thấy ngày dài buồn chán, hồn lao đao <br />
Thấy không gian nhạt, thổn thức nghẹn ngào <br />
Và trống vắng ra vào ôi! Trống vắng <br />
  <br />
Tôi thử sống một ngày đêm thức trắng <br />
Xem bao nhiêu điều tồn đọng, bâng khuâng! <br />
Uống bao nhiêu men, nỗi niềm pha chén đắng <br />
Ngắm nhìn trăng héo hắt lối đau trần <br />
  <br />
Tôi thử sống năm canh ngờ bất tận <br />
Một! hai ba nào ngắn, thấm lạnh sương <br />
Có qua đêm mới hiểu nghĩa, đêm trường <br />
có chờ sáng mới tường đêm cô độc <br />
  <br />
Không thử nữa bạn ơi! Sầu vạn hộc <br />
Soi vào gương thấy tóc bạc màu thêm <br />
Mắt quầng sâu, má hóp chát lưỡi mềm <br />
Tay run mỏi, chân kèm chân không vững <br />
  <br />
Thôi nghe bạn! hãy tặng Tôi ngẫu hứng <br />
Lời ghi vào gầy dựng một trời thơ <br />
Để Tôi tranh, phân thế nốt cuộc cờ <br />
Mà thắng bại cậy nhờ tay bằng hữu <br />
  <br />
Không định phân, không màn ai mới cũ <br />
Không theo sang, không phụ kẻ thanh bần <br />
Không chia sở học, không cường lấn yếu <br />
Không khen cựu, không dè biểu người tân <br />
  <br />
Thế mới xứng hảo nhân trong thiên hạ <br />
Thế mới tầm, mới gá nghĩa đệ huynh <br />
Thế mới giao du hết chí, hết tình <br />
Và mới chứng, mới minh thông mối đạo <br />
  <br />
Cố Quận</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>coquan</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/coquan/460-thae-cho-ba-n.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Journey to America—Con Đường tới Mỹ  (tiếp theo)</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/hereami/459-journey-americaa-con-ae-ae-ng-ta-i-ma-tia-p-theo.html</link>
			<pubDate>Thu, 13 Nov 2008 12:56:49 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[[FONT=&quot;Times New Roman&quot;][SIZE=&quot;3&quot;][I][B][CENTER]The Sacrifice[/CENTER][/B]
[RIGHT][U]Sonia Levitin[/U][/RIGHT]
On the last day we would be in school, I gave Rosemarie a snapshot of myself. The day after next we were leaving.
“It’s a good picture of you, Lisa,” Rosemarie said.
“It shows all my freckles,” I objected.
“I think freckles are interesting,” Rosemarie said seriously. “Really, I think they add character to a face. Your hair is really nice here, too. You know,” she said, looking at me closely, “I think it is getting a little more red in it.”
I laughed, “Remember the time I put lemon juice on it? Then vinegar? I smelled like a tossed salad.”
“Yes. Remember that book we read? What did it say? ‘Her hair was like sparks’?”
I quoted, having memorized the passage, “‘In the sunlight her hair shone with dazzling red lights, like sparks from a firecracker.’” We has read the book together in Rosemarie’s room, until her sister caught us and took it away.
“Remember the afternoon we went ice skating, and your beads broke and spilled all over the ice?”
“Remember the day we took Annie to the park, and we couldn’t get her down out of that tree?”
We spent the afternoon together, remembering, and I am sure that Rosemarie knew I wasn’t coming back.
“Write to me, Lisa,” she begged, and I promissed I would. Then she unfastened her silver bracelet with the cloverleaf charm on which her name was engraved. “I want you to take this,” she said, “to remember me by.”
“But it has your name on it,” I oblected, “and you’ve always loved it.”
“That’s why I want to wear it,” Rosemarie insisted.
“Is it all right with your mother?”
“Of course,” rosemarie said firmly. “Please take it. Look, you can give it back if you want to—when I see you again.”
“But Rosemarie…” I stammered. I had never kept any secrets from her before. “Are you planning,” I hesitated, “to take a—a vacation, too?”
Rosemarie shook her head. “I don’t think so. My father doesn’t want to leave his patients. You know how it is.”

I knew how many people needed Rosemarie’s father, Dr. Michels. He was my family doctor, too. Now, more than ever, his office would be filled with patients; for Jewish people could go only to Jewish doctors. And Dr. Michels was staying here, facing whatever dangers would come, for his first duty was always to the sick. My thoughts were jumbled, and I felt a heaviness in my chest. I couldn’t help thinking of what Clara had said about Papa, that it took courage for him to leave Germany. For Dr, Michels, the courageous thing was to remain. How strange it was, how difficult to understand, that Rosemarie’s father and mine must do exactly the opposite, and that in each case it was right.
“All this will blow over,” Rosemarie said with a smile and a wave of her hand. “You’ll be back sooner than you think.” She gave me a quick kiss. “Have a good trip, Lisa.”

The next afternoon we said good-bye to the family. They came, one after the other, uncles, aunts, cousins, grandparents, all saying, “What a commotion! We ought to leave you alone so you can pack.” They spoke only of pleasant things, as if we were trully going on a pleasure trip.
Tante Helga, my beautiful young aunt, held me tight, then said with a faint smile, “Just don’t forget your native language, darling. Someday I will come to America to see you, and oh, what grand times we will have. You’ll teach me to speak English then, won’t you? And you’ll show me the sights. But remember your German, too. It will always help you to know another language.”

I love Tante Helga more than any of other aunts. Perhaps it was because she had no children of her own that we were so close. For some reason, of all her nieces and nephews, Tante Helga had always chosen me when it came to going places like the Children’s Ballet or to puppet shows. At Christmas time she always took me to the big department stores to see the decorations, and she and I selected gifts for the whole family together.
“I’ll miss you,Tante Helga,” I said softly, kissing her cheek.
“Oh no,” she said. “Not you. You’ll be so busy storing up new information. You always collect new ideas,” she said, laughing, “like a squirrrel gathering nuts for winter.”
We said good-bye to one after the other of our relatives. They left hastily, so that there would be no time for tears. But even so my grandmother cried terribly. She clung to Mother’s hands, and the lines in her face were deep and pitiful. “Margo, my child,” she wept, “when in this life will we ever meet again?”
“I’ll send for you, Mama.” My mother told her again and again. “I’ll send for you, I promise.”
At last our suitcases were packed and stood by the front doors, ready for the morning. 

There was only one for each of us.
“Can’t we take just one more suitcase?” I begged Mother.
“No,” she answered. “We’re taking only what we would need on a short vacation.”
There were so many things I couldn’t bear to leave—ballet costumes, books, school albums.
“You’ll each wear a sweater and carry a coat,” Mother said. “We have to save room in the suitcases.”
“I would be taking my violin on a vacation trip,” Ruth said.
Mother paused for a moment, then nodded. “Very well, Ruth, you may carry your violin.”
“Frau Platt, what about the silver?” Clara asked, carrying a tray of silverware. “Couldn’t you put some of this in among your clothes?”
“Of course not,” Mother replied. “They will be inspecting our luggage at the border.” She chuckled, “Do people bring their own silverware on a vacation?”
“But all these things!” Clara exclaimed, “Your books, the paintings, the linens…”
“Take whatever you can carry, Clara.” Mother said. “Take it home with you after we are gone, and use it.”
“I couldn’t!”
“I want you to have it,” Mother told her. “The Nazis will take what is left, You know that.”
“I won’t use it,” Clara said, wringing her hands. “I’ll take home what I can and keep it for you.”
“Let’s talk downstairs, Clara,” Mother said. “Lisa, Ruth, it’s time for bed. We’re leaving very early in the morning.”
“Try to leave Germany,” I heard Mother tell Clara.
“I can’t, Frau Platt. My mother. . .” Clara replied.
“Take your mother and leave as soon as you can. Go to England or France. There’s going to be a war.”

The door closed and I could hear no more. I began to walk through the rooms, looking at everything we would leave behind the next morning, but still I could not actually believe that war was coming. War was something distant and strange that happened to other people in other times. I had read of wars, of wounded men, of fleeing women and children and of death. I had heard of women ripping up sheets into bandages, of people searching for coal and for food, and even of people eating their pets in time of great hunger.
Mauschen! My mouth went dry with terror. My beautiful cat! What would become of him? Who would remember to feed him and call him in at night? Who would protect him if there were great hunger?

I ran into the kitchen. “Clara! Clara!” I burst out. “Will you take Mauschen home with you? He’ll cry so when we leave. Please, don’t let a stranger get him. They might—sometimes in a war. . .” I couldn’t say it or even think of it, my little Mauschen, a little brown fuzzy kitten when I first got him.
“Lischen! Be calm. Of course I will take him,” Clara said. Coming to put her arms around me. “I won’t let him go to any stranger.”
I rushed to the back porch where Mauschen slept in his little basket. I had named him that because he looked so like a little mouse  at first, but now he was sleek and beautiful. I picked him up and held him close, and he gave a soft, sleepy meow.
Clara took him from my arms. “He’s a beautiful cat,” she murmured, “a sweet cat. I’ll take care of him always, I promise.”
“And take his basket too,” I said. “He’s used to it.”
“I will,” Clara said, kissing me. “Now go to bed, and don’t worry. Sleep well, Lischen.”
“Goodnight, Clara.” I turned back, for I had seen a long salami, still in its wrapper, lying on the counter. “Can I have that?” I asked.
“The salami?” Clara asked, bewildered. “You don’t even like salami.”
Still, I wanted it.
“Well, all right, take it,” Clara said, shaking her head in confusion. Then her expression changed to one of deep tenderness. “Of course, I understand. Take it with you, my child.”
In my room I put the salami in the bottom of my suitcase, concealing it from Ruth, who would have laughed at me and called me a silly goose. “One salami won’t keep you from starving,” she would have taunted, but somehow it made me feel better to have it.

I lay down on my bed, feeling too tired to move a muscle. All day I had packed, choosing the few things I could take with me. Then I had cleaned and dusted everything, books, ice skates, games, my doll collection, taking each thing into my hands. Ruth couldn’t understand why I was cleaning everything when it had to be left behind anyway, and I couldn’t explain it. I just needed to have everything in order.
Ruth was still rummaging through her things. “Aren’t you finished yet?” I yawned deeply. “Let’s go to bed.”
“I’m almost ready,” she mumbled, bending over her violin case.
I sat up suddenly, realizing that Ruth was slipping something under the lining of her violin case.
“What are you doing?” I cried.
“Never mind,” Ruth said.
“Ruth!” It was money that she was hiding so carefully. “You can’t do that!” I exclaimed.
“Nobody will look here,” Ruth said, still working. “You heard Mother say that we can only take ten marks apiece. Anybody can see that won’t be enough to last until we get to America.”
“That’s smuggling,” I gasped. “Don’t you know what happened to the Mullers?”
“Shut up,” Ruth said fiercely. “Stop yelling. You don’t have to know anything about this.It’s my money, my birthday money.”
I watched as she laid the bill flat against the side of the case, took a tube of glue and applied it to the loose material of the lining, then pressed it down firmly against the case.
“Look now,” she said. “Nothing shows.”
I went over to see. “Don’t do it,” I begged. “It isn’t right.”
“Don’t be so stupid,” she retorted. “We have to help ourselves any way we can. I’ve been planning this all along.”
“I’ll tell Mother,” I threatened.
“If you dare!” Ruth stepped toward me, clenching her fist. “If you dare!” Then her tone changed. “Look,” she coaxed, “Mother will be so happy when I give her this money in Switzerland. She’ll need it for food. Can you imagine what it’s like to be hungry? I mean really hungry, with nothing at all to eat. Think of Annie, crying for food. Mother’s got enough to worry about. Papa even said we have to take responsibility.”
“Look at this,” I said, pointing to a damp spot on the lining.
“It will be dry by morning,” Ruth said confidently. “You’ll be glad I did this. You’ll see. Look, it’s good as new. Nothing shows.”
I yawned again. It was impossible to win an argument with Ruth, and I was very tired. “It’s all right,” I sighed. “Just come to bed.”

I must have fallen asleep in a moment. Suddently I sat up with a start. Under the door I saw a faint light, and then I heard a thump and a soft cry. I slipped out of bed and tiptoed across the hall to Annie’s room.
She was standing over a large carton holding several dolls in her arms. I heard a sniff and then I saw that she was crying, and she mumbled to herself, “I won’t leave you. I’ll take you all with me.”
“Annie! What in the world are you doing?” I whispered. “You’re supposed to be asleep.”
“I’m packing,” Annie answered without looking at me.
“But Mother’s already packed your things. You can’t take all those dolls.”
“I’m not leaving them,” Annie said with a stubborn nod.
“Now, Annie, listen to me. Please stop a minute and listen,” I knelt down beside her, and Annie clung to me. Her face was hot and damp, and the short dark curls stood out all over her head. I kissed her cheeks and held her. “Don’t cry, Baby, don’t cry. Sit down here.” I pulled her up on the bed beside me. “Let’s talk about it.”
“I don’t want to talk,” Annie mumbled. “I’m not going to leave my Susans here alone.”
All of Annie’s dolls were named Susan. We teased her about it, but she was deternined to give all of them her favorite name.
“They won’t be alone,” I whispered. “They’ll have each other, and when we come back. . .”
“You know we’re not comng back!” she said in a voice filled with reproach.
“Annie!”
“I’ve heard you all talking. We’re never coming back. We’re going to America.”
“Hush!” I said. “You mustn’t say that, not to anybody. You’re not supposed to know. Do you understand?” I had grasped Annie’s arm too tightly, and she began to cry.
“Shh,” I tried to silence her. “Mother will hear you. Now look at me and listen, because this is very important.” Her large, dark eyes were frightened. “If anybody asks you where we are going, you must say that we’re going to Switzerland for a vacation. Now say that,”
“Switzerland,” Annie mumbled.
“For a vacation,” I added, still holding her beneath the chin, firmly.
“For a vacation,” Annie repeated, struggling slightly, “and I’m taking all my dolls with me.”
“You are not. We don’t have room.”
Annie’s lip began to quiver again.
“Don’t cry!” I warned her. “Now, Mother said you can take two dolls, and that’s all.” I took a deep breath, struggling for patience. “Let’s decide which ones.”
We took the dolls out of the carton and laid them on the bed.
“Which one first?” I asked Annie, knowing what she would say.
“The baby doll,” Annie replied, clutching the torn stuffed doll to her chest, “She needs a Mommy the most because she’s always coming apart.”
“All right, then you’ll take her. Now one more.”
Annie walked back anf forth, biting her lip in concentration. She touched each doll, fingered their dresses and finally sighed. “I can’t decide. I’ll have to take them all.”
I shook my head, knowing there was only one thing to do. It had been in my mind from the beginning, “You like my bride doll, don’t you?” I asked her.
Annie’s eyes were wide and she gasped, “Your bride doll! She’s the most beautiful doll in the world!”
Aunt Helga had given me the bride doll for my last birthday. “A twelve year-old girl is really too old to play with dolls,” she had said, “but every girl should have a last doll, a very special doll to keep her company while she is growing up.” The doll was beautiful, eight inches tall, with a white dress and veil of handmade lace. She wore a tiny pearl necklace and white high-heeled shoes.

I closed my eyes for a moment, picturing the little bride doll. I had packed it carefully this afternoon.
“If you promiss,” I told Annie slowly, “not to say a single word about America, not to anybody, I’ll let you have my bride doll.”
Annie gasped. “For keep?”
“Yes.”
“I promise! I promise!” Annie cried, hopping up and down.
“If you break your promise,” I told her in my sternest voice, “I’ll take the doll away from you, and you’ll never even be able to touch her again.”
“I won’t say a word,” Annie whispered, her eyes shining.
“Now go to bed. Tomorrow morning—no, I’ll get her now.”
When I brought the doll, Annie immediately tucked it into bed beside her, crushing the lace dress under her covers. She put her thumb in her mouth and smiled at me, a crooked, blissful smile.

Very early the next morning, when we were almost ready to leave, Annie sat quietly on the sofa, dressed for the journey, holding her baby doll in one arm and the bride doll in the other.
“Lisa,” Mother called. “Did you know Annie has your bride doll? Weren’t you going to pack it?”
“I gave it to Annie,” I said, avoiding Mother’s eyes. “I’m getting too old to play with dolls.”[/I][/SIZE][/FONT]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><font face="Times New Roman"><font size="3"><i><b><div align="center">The Sacrifice</div></b><br />
<div align="right"><u>Sonia Levitin</u></div>On the last day we would be in school, I gave Rosemarie a snapshot of myself. The day after next we were leaving.<br />
“It’s a good picture of you, Lisa,” Rosemarie said.<br />
“It shows all my freckles,” I objected.<br />
“I think freckles are interesting,” Rosemarie said seriously. “Really, I think they add character to a face. Your hair is really nice here, too. You know,” she said, looking at me closely, “I think it is getting a little more red in it.”<br />
I laughed, “Remember the time I put lemon juice on it? Then vinegar? I smelled like a tossed salad.”<br />
“Yes. Remember that book we read? What did it say? ‘Her hair was like sparks’?”<br />
I quoted, having memorized the passage, “‘In the sunlight her hair shone with dazzling red lights, like sparks from a firecracker.’” We has read the book together in Rosemarie’s room, until her sister caught us and took it away.<br />
“Remember the afternoon we went ice skating, and your beads broke and spilled all over the ice?”<br />
“Remember the day we took Annie to the park, and we couldn’t get her down out of that tree?”<br />
We spent the afternoon together, remembering, and I am sure that Rosemarie knew I wasn’t coming back.<br />
“Write to me, Lisa,” she begged, and I promissed I would. Then she unfastened her silver bracelet with the cloverleaf charm on which her name was engraved. “I want you to take this,” she said, “to remember me by.”<br />
“But it has your name on it,” I oblected, “and you’ve always loved it.”<br />
“That’s why I want to wear it,” Rosemarie insisted.<br />
“Is it all right with your mother?”<br />
“Of course,” rosemarie said firmly. “Please take it. Look, you can give it back if you want to—when I see you again.”<br />
“But Rosemarie…” I stammered. I had never kept any secrets from her before. “Are you planning,” I hesitated, “to take a—a vacation, too?”<br />
Rosemarie shook her head. “I don’t think so. My father doesn’t want to leave his patients. You know how it is.”<br />
<br />
I knew how many people needed Rosemarie’s father, Dr. Michels. He was my family doctor, too. Now, more than ever, his office would be filled with patients; for Jewish people could go only to Jewish doctors. And Dr. Michels was staying here, facing whatever dangers would come, for his first duty was always to the sick. My thoughts were jumbled, and I felt a heaviness in my chest. I couldn’t help thinking of what Clara had said about Papa, that it took courage for him to leave Germany. For Dr, Michels, the courageous thing was to remain. How strange it was, how difficult to understand, that Rosemarie’s father and mine must do exactly the opposite, and that in each case it was right.<br />
“All this will blow over,” Rosemarie said with a smile and a wave of her hand. “You’ll be back sooner than you think.” She gave me a quick kiss. “Have a good trip, Lisa.”<br />
<br />
The next afternoon we said good-bye to the family. They came, one after the other, uncles, aunts, cousins, grandparents, all saying, “What a commotion! We ought to leave you alone so you can pack.” They spoke only of pleasant things, as if we were trully going on a pleasure trip.<br />
Tante Helga, my beautiful young aunt, held me tight, then said with a faint smile, “Just don’t forget your native language, darling. Someday I will come to America to see you, and oh, what grand times we will have. You’ll teach me to speak English then, won’t you? And you’ll show me the sights. But remember your German, too. It will always help you to know another language.”<br />
<br />
I love Tante Helga more than any of other aunts. Perhaps it was because she had no children of her own that we were so close. For some reason, of all her nieces and nephews, Tante Helga had always chosen me when it came to going places like the Children’s Ballet or to puppet shows. At Christmas time she always took me to the big department stores to see the decorations, and she and I selected gifts for the whole family together.<br />
“I’ll miss you,Tante Helga,” I said softly, kissing her cheek.<br />
“Oh no,” she said. “Not you. You’ll be so busy storing up new information. You always collect new ideas,” she said, laughing, “like a squirrrel gathering nuts for winter.”<br />
We said good-bye to one after the other of our relatives. They left hastily, so that there would be no time for tears. But even so my grandmother cried terribly. She clung to Mother’s hands, and the lines in her face were deep and pitiful. “Margo, my child,” she wept, “when in this life will we ever meet again?”<br />
“I’ll send for you, Mama.” My mother told her again and again. “I’ll send for you, I promise.”<br />
At last our suitcases were packed and stood by the front doors, ready for the morning. <br />
<br />
There was only one for each of us.<br />
“Can’t we take just one more suitcase?” I begged Mother.<br />
“No,” she answered. “We’re taking only what we would need on a short vacation.”<br />
There were so many things I couldn’t bear to leave—ballet costumes, books, school albums.<br />
“You’ll each wear a sweater and carry a coat,” Mother said. “We have to save room in the suitcases.”<br />
“I would be taking my violin on a vacation trip,” Ruth said.<br />
Mother paused for a moment, then nodded. “Very well, Ruth, you may carry your violin.”<br />
“Frau Platt, what about the silver?” Clara asked, carrying a tray of silverware. “Couldn’t you put some of this in among your clothes?”<br />
“Of course not,” Mother replied. “They will be inspecting our luggage at the border.” She chuckled, “Do people bring their own silverware on a vacation?”<br />
“But all these things!” Clara exclaimed, “Your books, the paintings, the linens…”<br />
“Take whatever you can carry, Clara.” Mother said. “Take it home with you after we are gone, and use it.”<br />
“I couldn’t!”<br />
“I want you to have it,” Mother told her. “The Nazis will take what is left, You know that.”<br />
“I won’t use it,” Clara said, wringing her hands. “I’ll take home what I can and keep it for you.”<br />
“Let’s talk downstairs, Clara,” Mother said. “Lisa, Ruth, it’s time for bed. We’re leaving very early in the morning.”<br />
“Try to leave Germany,” I heard Mother tell Clara.<br />
“I can’t, Frau Platt. My mother. . .” Clara replied.<br />
“Take your mother and leave as soon as you can. Go to England or France. There’s going to be a war.”<br />
<br />
The door closed and I could hear no more. I began to walk through the rooms, looking at everything we would leave behind the next morning, but still I could not actually believe that war was coming. War was something distant and strange that happened to other people in other times. I had read of wars, of wounded men, of fleeing women and children and of death. I had heard of women ripping up sheets into bandages, of people searching for coal and for food, and even of people eating their pets in time of great hunger.<br />
Mauschen! My mouth went dry with terror. My beautiful cat! What would become of him? Who would remember to feed him and call him in at night? Who would protect him if there were great hunger?<br />
<br />
I ran into the kitchen. “Clara! Clara!” I burst out. “Will you take Mauschen home with you? He’ll cry so when we leave. Please, don’t let a stranger get him. They might—sometimes in a war. . .” I couldn’t say it or even think of it, my little Mauschen, a little brown fuzzy kitten when I first got him.<br />
“Lischen! Be calm. Of course I will take him,” Clara said. Coming to put her arms around me. “I won’t let him go to any stranger.”<br />
I rushed to the back porch where Mauschen slept in his little basket. I had named him that because he looked so like a little mouse  at first, but now he was sleek and beautiful. I picked him up and held him close, and he gave a soft, sleepy meow.<br />
Clara took him from my arms. “He’s a beautiful cat,” she murmured, “a sweet cat. I’ll take care of him always, I promise.”<br />
“And take his basket too,” I said. “He’s used to it.”<br />
“I will,” Clara said, kissing me. “Now go to bed, and don’t worry. Sleep well, Lischen.”<br />
“Goodnight, Clara.” I turned back, for I had seen a long salami, still in its wrapper, lying on the counter. “Can I have that?” I asked.<br />
“The salami?” Clara asked, bewildered. “You don’t even like salami.”<br />
Still, I wanted it.<br />
“Well, all right, take it,” Clara said, shaking her head in confusion. Then her expression changed to one of deep tenderness. “Of course, I understand. Take it with you, my child.”<br />
In my room I put the salami in the bottom of my suitcase, concealing it from Ruth, who would have laughed at me and called me a silly goose. “One salami won’t keep you from starving,” she would have taunted, but somehow it made me feel better to have it.<br />
<br />
I lay down on my bed, feeling too tired to move a muscle. All day I had packed, choosing the few things I could take with me. Then I had cleaned and dusted everything, books, ice skates, games, my doll collection, taking each thing into my hands. Ruth couldn’t understand why I was cleaning everything when it had to be left behind anyway, and I couldn’t explain it. I just needed to have everything in order.<br />
Ruth was still rummaging through her things. “Aren’t you finished yet?” I yawned deeply. “Let’s go to bed.”<br />
“I’m almost ready,” she mumbled, bending over her violin case.<br />
I sat up suddenly, realizing that Ruth was slipping something under the lining of her violin case.<br />
“What are you doing?” I cried.<br />
“Never mind,” Ruth said.<br />
“Ruth!” It was money that she was hiding so carefully. “You can’t do that!” I exclaimed.<br />
“Nobody will look here,” Ruth said, still working. “You heard Mother say that we can only take ten marks apiece. Anybody can see that won’t be enough to last until we get to America.”<br />
“That’s smuggling,” I gasped. “Don’t you know what happened to the Mullers?”<br />
“Shut up,” Ruth said fiercely. “Stop yelling. You don’t have to know anything about this.It’s my money, my birthday money.”<br />
I watched as she laid the bill flat against the side of the case, took a tube of glue and applied it to the loose material of the lining, then pressed it down firmly against the case.<br />
“Look now,” she said. “Nothing shows.”<br />
I went over to see. “Don’t do it,” I begged. “It isn’t right.”<br />
“Don’t be so stupid,” she retorted. “We have to help ourselves any way we can. I’ve been planning this all along.”<br />
“I’ll tell Mother,” I threatened.<br />
“If you dare!” Ruth stepped toward me, clenching her fist. “If you dare!” Then her tone changed. “Look,” she coaxed, “Mother will be so happy when I give her this money in Switzerland. She’ll need it for food. Can you imagine what it’s like to be hungry? I mean really hungry, with nothing at all to eat. Think of Annie, crying for food. Mother’s got enough to worry about. Papa even said we have to take responsibility.”<br />
“Look at this,” I said, pointing to a damp spot on the lining.<br />
“It will be dry by morning,” Ruth said confidently. “You’ll be glad I did this. You’ll see. Look, it’s good as new. Nothing shows.”<br />
I yawned again. It was impossible to win an argument with Ruth, and I was very tired. “It’s all right,” I sighed. “Just come to bed.”<br />
<br />
I must have fallen asleep in a moment. Suddently I sat up with a start. Under the door I saw a faint light, and then I heard a thump and a soft cry. I slipped out of bed and tiptoed across the hall to Annie’s room.<br />
She was standing over a large carton holding several dolls in her arms. I heard a sniff and then I saw that she was crying, and she mumbled to herself, “I won’t leave you. I’ll take you all with me.”<br />
“Annie! What in the world are you doing?” I whispered. “You’re supposed to be asleep.”<br />
“I’m packing,” Annie answered without looking at me.<br />
“But Mother’s already packed your things. You can’t take all those dolls.”<br />
“I’m not leaving them,” Annie said with a stubborn nod.<br />
“Now, Annie, listen to me. Please stop a minute and listen,” I knelt down beside her, and Annie clung to me. Her face was hot and damp, and the short dark curls stood out all over her head. I kissed her cheeks and held her. “Don’t cry, Baby, don’t cry. Sit down here.” I pulled her up on the bed beside me. “Let’s talk about it.”<br />
“I don’t want to talk,” Annie mumbled. “I’m not going to leave my Susans here alone.”<br />
All of Annie’s dolls were named Susan. We teased her about it, but she was deternined to give all of them her favorite name.<br />
“They won’t be alone,” I whispered. “They’ll have each other, and when we come back. . .”<br />
“You know we’re not comng back!” she said in a voice filled with reproach.<br />
“Annie!”<br />
“I’ve heard you all talking. We’re never coming back. We’re going to America.”<br />
“Hush!” I said. “You mustn’t say that, not to anybody. You’re not supposed to know. Do you understand?” I had grasped Annie’s arm too tightly, and she began to cry.<br />
“Shh,” I tried to silence her. “Mother will hear you. Now look at me and listen, because this is very important.” Her large, dark eyes were frightened. “If anybody asks you where we are going, you must say that we’re going to Switzerland for a vacation. Now say that,”<br />
“Switzerland,” Annie mumbled.<br />
“For a vacation,” I added, still holding her beneath the chin, firmly.<br />
“For a vacation,” Annie repeated, struggling slightly, “and I’m taking all my dolls with me.”<br />
“You are not. We don’t have room.”<br />
Annie’s lip began to quiver again.<br />
“Don’t cry!” I warned her. “Now, Mother said you can take two dolls, and that’s all.” I took a deep breath, struggling for patience. “Let’s decide which ones.”<br />
We took the dolls out of the carton and laid them on the bed.<br />
“Which one first?” I asked Annie, knowing what she would say.<br />
“The baby doll,” Annie replied, clutching the torn stuffed doll to her chest, “She needs a Mommy the most because she’s always coming apart.”<br />
“All right, then you’ll take her. Now one more.”<br />
Annie walked back anf forth, biting her lip in concentration. She touched each doll, fingered their dresses and finally sighed. “I can’t decide. I’ll have to take them all.”<br />
I shook my head, knowing there was only one thing to do. It had been in my mind from the beginning, “You like my bride doll, don’t you?” I asked her.<br />
Annie’s eyes were wide and she gasped, “Your bride doll! She’s the most beautiful doll in the world!”<br />
Aunt Helga had given me the bride doll for my last birthday. “A twelve year-old girl is really too old to play with dolls,” she had said, “but every girl should have a last doll, a very special doll to keep her company while she is growing up.” The doll was beautiful, eight inches tall, with a white dress and veil of handmade lace. She wore a tiny pearl necklace and white high-heeled shoes.<br />
<br />
I closed my eyes for a moment, picturing the little bride doll. I had packed it carefully this afternoon.<br />
“If you promiss,” I told Annie slowly, “not to say a single word about America, not to anybody, I’ll let you have my bride doll.”<br />
Annie gasped. “For keep?”<br />
“Yes.”<br />
“I promise! I promise!” Annie cried, hopping up and down.<br />
“If you break your promise,” I told her in my sternest voice, “I’ll take the doll away from you, and you’ll never even be able to touch her again.”<br />
“I won’t say a word,” Annie whispered, her eyes shining.<br />
“Now go to bed. Tomorrow morning—no, I’ll get her now.”<br />
When I brought the doll, Annie immediately tucked it into bed beside her, crushing the lace dress under her covers. She put her thumb in her mouth and smiled at me, a crooked, blissful smile.<br />
<br />
Very early the next morning, when we were almost ready to leave, Annie sat quietly on the sofa, dressed for the journey, holding her baby doll in one arm and the bride doll in the other.<br />
“Lisa,” Mother called. “Did you know Annie has your bride doll? Weren’t you going to pack it?”<br />
“I gave it to Annie,” I said, avoiding Mother’s eyes. “I’m getting too old to play with dolls.”</i></font></font></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>Hereami</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/hereami/459-journey-americaa-con-ae-ae-ng-ta-i-ma-tia-p-theo.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chung Ngắm Một Vầng Trăng</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/nhuocthu/458-chung-nga-m-ma-t-va-ng-trae-ng.html</link>
			<pubDate>Thu, 13 Nov 2008 06:41:40 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Xin nhấp chuột vào dấu đầu mũi tên hình tam giác bên phải cuốn sách để lật từng trang 




&lt;embed src=&quot;http://documents.scribd.com/ScribdViewer.swf?document_id=7792530&amp;access_key=key-13t3i32o2friqc60zpsg&amp;page=1&amp;version=1&amp;viewMode=&quot; quality=&quot;high&quot; pluginspage=&quot;http://www.macromedia.com/go/getflashplayer&quot; play=&quot;true&quot; loop=&quot;true&quot; scale=&quot;showall&quot; wmode=&quot;opaque&quot; devicefont=&quot;false&quot; bgcolor=&quot;#ffffff&quot; name=&quot;doc_990509663513223_object&quot; menu=&quot;true&quot; allowfullscreen=&quot;true&quot; allowscriptaccess=&quot;always&quot; salign=&quot;&quot; type=&quot;application/x-shockwave-flash&quot; align=&quot;middle&quot;  height=&quot;500&quot; width=&quot;100%&quot;&gt;&lt;/embed&gt;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Xin nhấp chuột vào dấu đầu mũi tên hình tam giác bên phải cuốn sách để lật từng trang <br />
<br />
<br />
<br />
<br />
<embed src="http://documents.scribd.com/ScribdViewer.swf?document_id=7792530&amp;access_key=key-13t3i32o2friqc60zpsg&amp;page=1&amp;version=1&amp;viewMode=" quality="high" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" play="true" loop="true" scale="showall" wmode="opaque" devicefont="false" bgcolor="#ffffff" name="doc_990509663513223_object" menu="true" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" salign="" type="application/x-shockwave-flash" align="middle"  height="500" width="100%"></embed></div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>nhuocthu</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/nhuocthu/458-chung-nga-m-ma-t-va-ng-trae-ng.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Phỏng Vấn Nhạc sĩ Xuân Điềm</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/dangphuphong/457-pha-ng-va-n-nha-c-sae-xua-n-ae-ia-m.html</link>
			<pubDate>Thu, 13 Nov 2008 04:06:31 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[. PHỎNG VẤN  NHẠC SĨ XUÂN ĐIỀM.
 
Đặng Phú Phong: Xin anh cho biết tiểu sử

 Xuân Điềm: Thưa anh. Hai anh em Xuân Điềm và Xuân Lạ học nhạc và chơi vĩ cầm từ lúc 7 tuổi, do thân phụ truyền lại. Năm 1959, về Quy Nhơn học chữ và học nhạc với nhạc sĩ Dương Minh Ninh ở trường trung học Cường Để Quy Nhơn. Năm 1963, vào Sài Gòn sinh hoạt chung với các nhạc sĩ Lê Thương, Hùng Lân, Nguyễn Văn Đông, Châu Kỳ, Trầm Tử Thiêng... và chơi nhạc trong trường Quốc Gia Âm Nhạc do nhạc trưởng Nguyễn Phụng, Nguyễn Khắc Cung, Nghiêm Phú Phi... Sáng tác đầu tiên viết chung với nhạc sĩ Đắc Đăng &quot; TÌNH ĐẠI DƯƠNG &quot; do ca sĩ Phương Hồng Hạnh thu thanh vào hãng đĩa Việt Nam, nhạc sĩ Châu Kỳ mua bản quyền và sản xuất.
 
Đặng Phú Phong: Tôi có nghe qua về cây đàn Banjo của anh trong trại tù Cộng Sản . Anh có thể nói thêm chi tiết

Xuân Điềm: .Thưa anh chiếc đàn Banjo của tôi là kỉ vật làm từ trong tù Cộng Sản suốt thời gian tôi bị lưu đà. Nó luôn thay hình đổi dạng để khỏi bị cán bộ quản giáo tịch thu, mỗi khi có lệnh chuyển trại. Chiếc đàn này là một tập hợp của nhiều vật phế thải do chiến tranh và ngục tù. Thùng đàn làm bằng vỏ bọc đầu bom. Đáy đàn và mặt đàn là thau đựng cơm là đĩa đựng thức ăn của tù. Cần đàn là một khúc củi nấu cơm, dây đàn là ruột của dây điện thoại, móc đàn là 1 kíp nổ của một trái mìn v.v.. Vì vậy cựu tù Nguyễn Tiến Việt một trong những người sáng lập ban &quot; ANH VẪN SỐNG &quot; phát thanh trên đài Little Sài Gòn, gọi ví von tiếng đàn phát ra là thứ &quot;ngôn ngữ tình người&quot;. Cây đàn banjo đã được nhà viết tiểu sử Việt Nam qua âm nhạc là giáo sư nhạc sĩ Lê Văn Khoa giới thiệu và triễn lãm tại trường đại học Fullerton Cali. Trong Project 20 đánh dấu 20 năm người Việt tị nạn Cộng Sản thành công trên đất Mỹ. Cây đàn này cũng đã được ban Tù Ca trình diễn tại cuộc đại hội đánh dấu 30 năm tị nạn trước tiền đình quốc hội Mỹ ở thủ đô Washington năm 2005.

Đặng Phú Phong: Tại sao anh đặc tên ban nhạc là Tù Ca trong khi anh hiện đang ở một nơi  có quá nhiều tự do?

Xuân Điềm: Thưa anh đúng, chúng ta đang ở trên đất tự do nhưng chúng ta không quên những người đang mất tự do ở quê nhà, sở dĩ có tên &quot; BAN TÙ CA &quot; là khi còn ở trong tù, người tù đã sáng tác những ca khúc, những vần thơ để nói lên cái tâm trạng &quot; Cá chậu chim lồng&quot; của mình nói lên cái khát vọng cái hoài bão to lớn của người trai thế hệ đối với tổ quốc chưa hoàn thành mà bị bức tử , đọa đày bị sỉ nhục thật thậm tệ do kẻ cướp nước giành cho... Những sáng tác ấy những dòng thơ ấy phải được chia sẽ cùng nhau, vì vậy phong trào hát nhạc tù ra đời ngay trong trại tù nói chung, người tù hát nhạc tù ở trong tù, hai tiếng &quot; Tù Ca &quot; ra đời từ đó.

Đặng Phú Phong: Tôi thích bài Mùa Hoa Tuyết của anh, nhưng hình như sau này anh không mặn mà về thể loại tình ca này nữa, có phải vậy không?

Xuân Điềm: Thưa anh, nói về bản nhạc &quot; MÙA HOA TUYẾT &quot; của tôi đó là một sáng tác vào năm 1969 khi đó Xuân Điềm đang chiến đấu trong lòng địch quân ở chiến khu D vùng Dầu Tiếng Bình Dương. đêm Giáng Sinh nhớ về Sài Gòn ở đó có người yêu có người vợ hiền cùng các con còn nhỏ dại. Người lính trận xa nhà trong đêm Noel chỉ biết cầu xin : &quot; XIN CHO BAO KẺ RA ĐI LẠI VỀ, VỢ TRẺ KHÔNG HAI LẦN ĐÒ, BÀY TRẺ KHÔNG CHA SẦU LO... &quot; và người lính còn xin nhiều điều nữa... Thế rồi mùa Xuân mất nước 1975 sau đó cũng có bao kẻ ra đi... vào tù vượt biên tìm tự do để lại mẹ già vợ yếu con thơ... và lời cầu xin trên cũng thiết thực cho mọi hòan cảnh bản nhạc &quot; MÙA HOA TUYẾT &quot; cũng được tiếp tục gửi đến thính giả với nhiều ca sĩ nổi danh Hải Ngoại cho đến ngày nay. Lời cầu xin ấy vẫn còn ý nghĩa và vang xa mỗi khi Giáng Sinh về. Thưa anh Đặng Phú Phong tình ca là loại nhạc muôn thuở của những người đang yêu lúc nào thời nào cũng thích hợp. Nhưng Xuân Điềm cũng đã sáng tác một số tình ca khi còn tham gia ở các hãng đĩa trung tâm do nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông làm giám đốc như : &quot; ĐỪNG HẸN NHAU &quot;, &quot; LOÀI HOA KHÔNG TÊN &quot; , &quot; LỐI MÒN &quot;, &quot; ANH BIẾT CHĂNG &quot; , &quot; MÙA XUÂN TUỔI MỘNG &quot; v .v... Lúc đó Xuân Điềm cũng có những sáng tác quân ca như &quot; TIẾNG NÓI ĐỘNG VIÊN &quot; , &quot; VIỆT NAM KHÔNG QUÂN CA &quot; ( viết chung với Xuân Lạ ). Hay là &quot; SỨ MẠNG CHIẾN TRANH CHÍNH TRỊ &quot; v.v... Bây giờ tình hình đấu tranh trong nước cần sự tiếp tay của đồng hương tị nạn hải ngoại. Xuân Điềm và ban Tù Ca đang góp một bàn tay vào cộng cuộc đấu tranh chung, vì vậy những sáng tác mới đã lần lượt ra đời, và anh chị em trong Ban Tù Ca cùng dấn thân đấu tranh chung để mong làm được một việc gì có ích lợi cho quê hương 

Đặng Phú Phong:  Ồ, Thì ra bản nhạc mở đầu cho chương trình Tiếng Nói Động Viên khi xưa , tác giả lại  là anh . Anh thường nhắc đến Xuân Lạ, anh cho biết thêm  về người nhạc sĩ này.

Xuân Điềm:  Thưa anh Xuân Lạ là người em kế của tôi. Khi phong trào Nhân Dân Cứu Quốc bị Cộng sản giựt dây nổi lên ở Quy Nhơn năm 1963 hai anh em XĐ, Xuân Lạ phải lánh nạn trôi dạt vào Sài Gòn và được tiếp tục học đệ nhị ở trường Lasan Taberd. Tại đây Xuân Lạ cũng như Xuân Điềm vừa học chữ vừa chơi đàn trên đài phát thanh Quốc Gia, đài phát thanh Quân Đội và tại trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ Sài Gòn. Hai anh em kẻ trước người sau đều theo tiếng gọi động viên vào trường Sĩ Quan Thủ Đức. Xuân Lạ phục vụ ở Sư đoàn 5 và đã từ trần ngày 26 tháng 5 – 1971 tại Snuol Cambuchea. 

 Đặng Phú Phong:  Xu hướng hiện nay là nhạc tình, nhạc giựt, nhạc disco, nhạc  new wave, nhạc Techno…, còn anh thì vẫn đeo đuổi nhạc tranh đấu, anh có nghĩ là đang lội ngược dòng không?Thính giả của anh là những ai?

Xuân Điềm:  Thưa anh tôi sáng tác nhạc với nhiều thể loại, nhiều chủ đề khác nhau : Tình ca, Tôn giáo, Quê hương, Quân ca, Thiếu nhi, Thanh niên, Giáo dục, Gia đình v.v… Những tin tức thời sự quốc nội liên tục xảy ra cho biết bạo quyền CS đang bách hại, đàn áp, cướp nhà, cướp đất của dân lành vô tội tạo nên sự bất công ngút trời. Đối với kẻ thù phương Bắc thì bạo quyền CS VN lại đê hèn, khiếp nhược cúi đầu dâng biển, dâng đất cho Tàu Cộng mà mỗi con dân Việt từ quốc nội đến hải ngoại đều lên án nặng nề. Vì vậy, viết nhạc đấu tranh trong thời điểm này là một vũ khí vô cùng lợi hại để giữ vững tinh thần và nung náu tình yêu trong mỗi con tim VN. Do đó nó không đi ngược lại trào lưu gì cả. Theo tôi thời nào cũng cần có nhạc tranh đấu cả. Khi nước nhà có kẻ muốn xâm lăng, chúng ta cần nhạc tranh đấu. Xã hội có những cái ác , ta cần có nhạc tranh đấu  chống cái ác v. v. Tôi không theo phong trào nhạc trẻ , nhạc tình không có nghĩa là tôi tụt hậu hay nói như anh là lội ngược dòng.. Tôi làm nhạc đấu tranh để chống lại Cộng Sản tức là tôi đang chống lại cái ác. Cộng sản, Cộng sản Việt Nam là đại diện cho cái ác.
Thính giả của tôi là những người Việt Nam yêu nước đang lưu vong trên khắp thế giới vì thù ghét chế độ Cộng sản. Thính giả của tôi là những người Việt nam đang  cực khổ trăm bề , kiếm từng miếng ăn, mơ từng chút tự do trong ngục tù của Cộng Sản. Tôi sẽ sáng tác nhiều hơn nữa để phục vụ đồng bào tôi.
 
Đặng Phú Phong :Rất xúc động khi nghe được những lời tâm huyết của anh. Chúc anh càng ngày càng sáng tác nhiều bản nhạc hay. À, sắp tới  anh sẽ tổ chức một buổi kỷ niệm 15 năm của ban nhạc Tù Ca, xin anh giới thiệu đến độc giả Sàigon Nhỏ.

 Xuân Điềm:  Kính thưa quý vị độc giả. Ban tù ca được thành lập năm 1993, từ đó đến nay đã 15 năm sinh hoạt văn nghệ, đấu tranh trong cộng đồng VN. Ban Tù Ca là một tập hợp gồm những cựu tù thân hữu, thế hệ hai và thế hệ ba. Đã luôn yểm trợ văn nghệ cho những sinh hoạt lớn nhỏ trong cộng đồng suốt 15 năm qua hoàn toàn tự túc và tự nguyện. Để đánh dấu những chặng đường đấu tranh đầy cam go, đầy thử thách đã qua. Ban Tù Ca sẽ tổ chức một buổi cơm than mật có văn nghệ giúp vui do anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu và Ban Tù Ca trình diễn tại : Nhà hàng SEAFOOD KINGDOM số 9802 Katella Ave, Anaheim vào lúc 4:00 chiều Chủ nhật 7-12-2008. Xin mời những ai đã từng quí mến ban Tù Ca chúng tôi đến tham dự để khuyến khích tinh thần anh em chúng tôi. Rất cảm ơn ký giả Đặng Phú Phong đã có buổi nói chuyện với chúng tôi.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>. PHỎNG VẤN  NHẠC SĨ XUÂN ĐIỀM.<br />
 <br />
Đặng Phú Phong: Xin anh cho biết tiểu sử<br />
<br />
 Xuân Điềm: Thưa anh. Hai <span id="autolink_16511__4"><a class="" href="http://tvvn.org/showwiki.php?title=S%C3%A1ch:anh+em" title="Sách:anh em">anh em</a></span> Xuân Điềm và Xuân Lạ học nhạc và chơi vĩ cầm từ lúc 7 tuổi, do thân phụ truyền lại. Năm 1959, về Quy Nhơn học chữ và học nhạc với nhạc sĩ Dương Minh Ninh ở trường trung học Cường Để Quy Nhơn. Năm 1963, vào Sài Gòn sinh hoạt chung với các nhạc sĩ Lê Thương, Hùng Lân, Nguyễn Văn Đông, Châu Kỳ, Trầm Tử Thiêng... và chơi nhạc trong trường Quốc Gia Âm Nhạc do nhạc trưởng Nguyễn Phụng, Nguyễn Khắc Cung, Nghiêm Phú Phi... Sáng tác đầu tiên viết chung với nhạc sĩ Đắc Đăng " TÌNH ĐẠI DƯƠNG " do ca sĩ Phương Hồng Hạnh thu thanh vào hãng đĩa Việt Nam, nhạc sĩ Châu Kỳ mua bản quyền và sản xuất.<br />
 <br />
Đặng Phú Phong: Tôi có nghe qua về cây đàn Banjo của anh trong trại tù Cộng Sản . Anh có thể nói thêm chi tiết<br />
<br />
Xuân Điềm: .Thưa anh chiếc đàn Banjo của tôi là kỉ vật làm từ trong tù Cộng Sản suốt thời gian tôi bị lưu đà. Nó luôn thay hình đổi dạng để khỏi bị cán bộ quản giáo tịch thu, mỗi khi có lệnh chuyển trại. Chiếc đàn này là một tập hợp của nhiều vật phế thải do chiến tranh và ngục tù. Thùng đàn làm bằng vỏ bọc đầu bom. Đáy đàn và mặt đàn là thau đựng cơm là đĩa đựng thức ăn của tù. Cần đàn là một khúc củi nấu cơm, dây đàn là ruột của dây điện thoại, móc đàn là 1 kíp nổ của một trái mìn v.v.. Vì vậy cựu tù Nguyễn Tiến Việt một trong những người sáng lập ban " ANH VẪN SỐNG " phát thanh trên đài Little Sài Gòn, gọi ví von tiếng đàn phát ra là thứ "ngôn ngữ tình người". Cây đàn banjo đã được nhà viết tiểu sử Việt Nam qua âm nhạc là giáo sư nhạc sĩ Lê Văn Khoa giới thiệu và triễn lãm tại trường đại học Fullerton Cali. Trong Project 20 đánh dấu 20 năm người Việt tị nạn Cộng Sản thành công trên đất Mỹ. Cây đàn này cũng đã được ban Tù Ca trình diễn tại cuộc đại hội đánh dấu 30 năm tị nạn trước tiền đình quốc hội Mỹ ở thủ đô Washington năm 2005.<br />
<br />
Đặng Phú Phong: Tại sao anh đặc tên ban nhạc là Tù Ca trong khi anh hiện đang ở một nơi  có quá nhiều tự do?<br />
<br />
Xuân Điềm: Thưa anh đúng, chúng ta đang ở trên đất tự do nhưng chúng ta không quên những người đang mất tự do ở quê nhà, sở dĩ có tên " BAN TÙ CA " là khi còn ở trong tù, <span id="autolink_16438__5"><a class="" href="http://tvvn.org/showwiki.php?title=S%C3%A1ch:ng%C6%B0%E1%BB%9Di+t%C3%B9" title="Sách:người tù">người tù</a></span> đã sáng tác những ca khúc, những vần thơ để nói lên cái tâm trạng " Cá chậu chim lồng" của mình nói lên cái khát vọng cái hoài bão to lớn của người trai thế hệ đối với tổ quốc chưa hoàn thành mà bị bức tử , đọa đày bị sỉ nhục thật thậm tệ do kẻ cướp nước giành cho... Những sáng tác ấy những dòng thơ ấy phải được chia sẽ cùng nhau, vì vậy phong trào hát nhạc tù ra đời ngay trong trại tù nói chung, người tù hát nhạc tù ở trong tù, hai tiếng " Tù Ca " ra đời từ đó.<br />
<br />
Đặng Phú Phong: Tôi thích bài Mùa Hoa Tuyết của anh, nhưng hình như sau này anh không mặn mà về thể loại tình ca này nữa, có phải vậy không?<br />
<br />
Xuân Điềm: Thưa anh, nói về bản nhạc " MÙA HOA TUYẾT " của tôi đó là một sáng tác vào năm 1969 khi đó Xuân Điềm đang chiến đấu trong lòng địch quân ở chiến khu D vùng Dầu Tiếng Bình Dương. đêm Giáng Sinh nhớ về Sài Gòn ở đó có người yêu có người vợ hiền cùng các con còn nhỏ dại. Người lính trận xa nhà trong đêm Noel chỉ biết cầu xin : " XIN CHO BAO KẺ RA ĐI LẠI VỀ, VỢ TRẺ KHÔNG HAI LẦN ĐÒ, BÀY TRẺ KHÔNG CHA SẦU LO... " và người lính còn xin nhiều điều nữa... Thế rồi mùa Xuân mất nước 1975 sau đó cũng có bao kẻ ra đi... vào tù vượt biên tìm tự do để lại mẹ già vợ yếu con thơ... và lời cầu xin trên cũng thiết thực cho mọi hòan cảnh bản nhạc " MÙA HOA TUYẾT " cũng được tiếp tục gửi đến thính giả với nhiều ca sĩ nổi danh Hải Ngoại cho đến ngày nay. Lời cầu xin ấy vẫn còn ý nghĩa và vang xa mỗi khi Giáng Sinh về. Thưa anh Đặng Phú Phong tình ca là loại nhạc muôn thuở của những người đang yêu lúc nào thời nào cũng thích hợp. Nhưng Xuân Điềm cũng đã sáng tác một số tình ca khi còn tham gia ở các hãng đĩa trung tâm do nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông làm giám đốc như : " ĐỪNG HẸN NHAU ", " LOÀI HOA KHÔNG TÊN " , " LỐI MÒN ", " ANH BIẾT CHĂNG " , " MÙA XUÂN TUỔI MỘNG " v .v... Lúc đó Xuân Điềm cũng có những sáng tác quân ca như " TIẾNG NÓI ĐỘNG VIÊN " , " VIỆT NAM KHÔNG QUÂN CA " ( viết chung với Xuân Lạ ). Hay là " SỨ MẠNG CHIẾN TRANH CHÍNH TRỊ " v.v... Bây giờ tình hình đấu tranh trong nước cần sự tiếp tay của đồng hương tị nạn hải ngoại. Xuân Điềm và ban Tù Ca đang góp một bàn tay vào cộng cuộc đấu tranh chung, vì vậy những sáng tác mới đã lần lượt ra đời, và anh chị em trong Ban Tù Ca cùng dấn thân đấu tranh chung để mong làm được một việc gì có ích lợi cho quê hương <br />
<br />
Đặng Phú Phong:  Ồ, Thì ra bản nhạc mở đầu cho chương trình Tiếng Nói Động Viên khi xưa , tác giả lại  là anh . Anh thường nhắc đến Xuân Lạ, anh cho biết thêm  về người nhạc sĩ này.<br />
<br />
Xuân Điềm:  Thưa anh Xuân Lạ là người em kế của tôi. Khi phong trào Nhân Dân Cứu Quốc bị Cộng sản giựt dây nổi lên ở Quy Nhơn năm 1963 hai anh em XĐ, Xuân Lạ phải lánh nạn trôi dạt vào Sài Gòn và được tiếp tục học đệ nhị ở trường Lasan Taberd. Tại đây Xuân Lạ cũng như Xuân Điềm vừa học chữ vừa chơi đàn trên đài phát thanh Quốc Gia, đài phát thanh Quân Đội và tại trường Quốc Gia Âm Nhạc và Kịch Nghệ Sài Gòn. Hai anh em kẻ trước người sau đều theo tiếng gọi động viên vào trường Sĩ Quan Thủ Đức. Xuân Lạ phục vụ ở Sư đoàn 5 và đã từ trần ngày 26 tháng 5 – 1971 tại Snuol Cambuchea. <br />
<br />
 Đặng Phú Phong:  Xu hướng hiện nay là nhạc tình, nhạc giựt, nhạc disco, nhạc  new wave, nhạc Techno…, còn anh thì vẫn đeo đuổi nhạc tranh đấu, anh có nghĩ là đang lội ngược dòng không?Thính giả của anh là những ai?<br />
<br />
Xuân Điềm:  Thưa anh tôi sáng tác nhạc với nhiều thể loại, nhiều chủ đề khác nhau : Tình ca, Tôn giáo, Quê hương, Quân ca, Thiếu nhi, Thanh niên, Giáo dục, Gia đình v.v… Những tin tức thời sự quốc nội liên tục xảy ra cho biết bạo quyền CS đang bách hại, đàn áp, cướp nhà, cướp đất của dân lành vô tội tạo nên sự bất công ngút trời. Đối với kẻ thù phương Bắc thì bạo quyền CS VN lại đê hèn, khiếp nhược cúi đầu dâng biển, dâng đất cho Tàu Cộng mà mỗi con dân Việt từ quốc nội đến hải ngoại đều lên án nặng nề. Vì vậy, viết nhạc đấu tranh trong thời điểm này là một vũ khí vô cùng lợi hại để giữ vững tinh thần và nung náu tình yêu trong mỗi con tim VN. Do đó nó không đi ngược lại trào lưu gì cả. Theo tôi thời nào cũng cần có nhạc tranh đấu cả. Khi nước nhà có kẻ muốn xâm lăng, chúng ta cần nhạc tranh đấu. Xã hội có những cái ác , ta cần có nhạc tranh đấu  chống cái ác v. v. Tôi không theo phong trào nhạc trẻ , nhạc tình không có nghĩa là tôi tụt hậu hay nói như anh là lội ngược dòng.. Tôi làm nhạc đấu tranh để chống lại Cộng Sản tức là tôi đang chống lại cái ác. Cộng sản, Cộng sản Việt Nam là đại diện cho cái ác.<br />
Thính giả của tôi là những người Việt Nam yêu nước đang lưu vong trên khắp thế giới vì thù ghét chế độ Cộng sản. Thính giả của tôi là những người Việt nam đang  cực khổ trăm bề , kiếm từng miếng ăn, mơ từng chút tự do trong ngục tù của Cộng Sản. Tôi sẽ sáng tác nhiều hơn nữa để phục vụ đồng bào tôi.<br />
 <br />
Đặng Phú Phong :Rất xúc động khi nghe được những lời tâm huyết của anh. Chúc anh càng ngày càng sáng tác nhiều bản nhạc hay. À, sắp tới  anh sẽ tổ chức một buổi kỷ niệm 15 năm của ban nhạc Tù Ca, xin anh giới thiệu đến độc giả Sàigon Nhỏ.<br />
<br />
 Xuân Điềm:  Kính thưa quý vị độc giả. Ban tù ca được thành lập năm 1993, từ đó đến nay đã 15 năm sinh hoạt văn nghệ, đấu tranh trong cộng đồng VN. Ban Tù Ca là một tập hợp gồm những cựu tù thân hữu, thế hệ hai và thế hệ ba. Đã luôn yểm trợ văn nghệ cho những sinh hoạt lớn nhỏ trong cộng đồng suốt 15 năm qua hoàn toàn tự túc và tự nguyện. Để đánh dấu những chặng đường đấu tranh đầy cam go, đầy thử thách đã qua. Ban Tù Ca sẽ tổ chức một buổi cơm than mật có văn nghệ giúp vui do anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu và Ban Tù Ca trình diễn tại : Nhà hàng SEAFOOD KINGDOM số 9802 Katella Ave, Anaheim vào lúc 4:00 chiều Chủ nhật 7-12-2008. Xin mời những ai đã từng quí mến ban Tù Ca chúng tôi đến tham dự để khuyến khích tinh thần anh em chúng tôi. Rất cảm ơn ký giả Đặng Phú Phong đã có buổi nói chuyện với chúng tôi.</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>DangPhuPhong</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/dangphuphong/457-pha-ng-va-n-nha-c-sae-xua-n-ae-ia-m.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thư Cho Bạn</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/coquan/454-thae-cho-ba-n.html</link>
			<pubDate>Fri, 07 Nov 2008 04:19:44 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[Các Bạn Ta, 
   
  Hôm trước lên mạng Chat với Các Bạn Ta, Hồng Oanh có nhắc lại hai câu thơ của Cụ Nguyễn khuyến; &quot; Tri Túc tiện túc đãi túc, hà thời túc! Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn, hà thời nhàn! &quot;; mà OBG viết thư cho Các Bạn Ta lại quên bốn chữ Đãi Túc và Đãi Nhàn nên nhân dịp nói chuyện với bạn hiền Hồng Oanh, OBG mang ra hỏi lại xem có đúng không? Cô Bạn mình thì nhớ hết từng chữ nhưng lại ngờ là bài nầy của Cụ Quan Ba Nguyễn Công Trứ, làm OBG đã lẩm cẩm càng thêm lẩm cẩm vì từ lúc đầu OBG nầy cứ ngỡ là mình nhớ đúng? Giờ nghĩ lại trong khi viết thư nầy cho Các Bạn Ta thì mới đoan chắc là văn chương, chữ nghĩa của OBG đã trả lại cho thầy gần hết. Cuộc sống vật chất làm mình bỏ quá nhiều thời gian trong công việc làm hằng ngày, nên ít đọc, ít nghe và ít chú tâm nhiều vào món ăn tinh thần rất hữu ích lấy ra từ sách báo, nên OBG đánh mất từ từ đám chữ nghĩa đã học theo năm tháng dài; mà bằng chứng cụ thể, hiển nhiên không chối cải được qua thư từ của chính mình gửi cho bạn bè, phải không Các Bạn Ta? Cũng may là &quot; Anh nó dại thì có Chú nó khôn &quot;, tình cờ hôm qua OBG có đi ăn trưa với Tuấn Anh; Em của Bạch Tuyết học cùng cấp lớp với bọn mình; trong lúc nói chuyện về đề tài &quot; Biết đủ là đủ &quot; của cuộc sống bên nầy. Tuấn Anh lại vô tình đọc hai câu thơ trên của Nguyễn Khuyến, OBG mới biết mình ngoài lỗi nhớ thiếu chữ ra, còn thêm cái lỗi không nhớ rõ ràng, chắc chắn cho lắm tên Tác giã nữa Các Bạn Ta ạ, buồn thật! Cậu ta nhỏ hơn mình 7, 8 tuổi chứ ít sao? qua Mỹ lâu hơn mình mà vẫn còn nhớ những điều hay, ý đẹp và những câu thơ thời còn mài đủng quần dưới mái trường trong giờ Việt Văn, vậy là Cậu Em nầy khá hơn OBG  nầy một bậc rồi còn gì, đúng là hậu sinh khả úy phải không? Tuấn Anh có những lời nhận định rất sâu sắc, thiết thực và rất sát với hai câu thơ nầy khi đem áp dụng với nhiều nhân vật thành danh xưa cũng như nay, Cậu ta có lối bình luận vững chải và rất thuyết phục người nghe, làm OBG nầy phải phục thầm! Có được một người Em như thế thật không phí lãng một buổi trưa trong đời mình. 
   
  Ít hàng cho Các Bạn Ta coi như lời nhận lỗi lầm thiếu xót về hai câu thơ, mong Các Bạn Ta không trách và buồn OBG nầy. Chúc Các Bạn Ta vui và hạnh phúc bên những người thân, bằng hữu của mình. 
   
Thân, 
  

Ông Bạn Già]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Các Bạn Ta, <br />
   <br />
  Hôm trước lên mạng Chat với Các Bạn Ta, Hồng Oanh có nhắc lại hai câu thơ của Cụ Nguyễn khuyến; " Tri Túc tiện túc đãi túc, hà thời túc! Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn, hà thời nhàn! "; mà OBG viết thư cho Các Bạn Ta lại quên bốn chữ Đãi Túc và Đãi Nhàn nên nhân dịp nói chuyện với bạn hiền Hồng Oanh, OBG mang ra hỏi lại xem có đúng không? Cô Bạn mình thì nhớ hết từng chữ nhưng lại ngờ là bài nầy của Cụ Quan Ba Nguyễn Công Trứ, làm OBG đã lẩm cẩm càng thêm lẩm cẩm vì từ lúc đầu OBG nầy cứ ngỡ là mình nhớ đúng? Giờ nghĩ lại trong khi viết thư nầy cho Các Bạn Ta thì mới đoan chắc là văn chương, chữ nghĩa của OBG đã <span id="autolink_14592__6"><a class="" href="http://tvvn.org/showwiki.php?title=S%C3%A1ch:tr%E1%BA%A3+l%E1%BA%A1i" title="Sách:trả lại">trả lại</a></span> cho thầy gần hết. Cuộc sống vật chất làm mình bỏ quá nhiều thời gian trong công việc làm hằng ngày, nên ít đọc, ít nghe và ít chú tâm nhiều vào món ăn tinh thần rất hữu ích lấy ra từ sách báo, nên OBG đánh mất từ từ đám chữ nghĩa đã học theo năm tháng dài; mà bằng chứng cụ thể, hiển nhiên không chối cải được qua thư từ của chính mình gửi cho bạn bè, phải không Các Bạn Ta? Cũng may là " Anh nó dại thì có Chú nó khôn ", tình cờ hôm qua OBG có đi ăn trưa với Tuấn Anh; Em của Bạch Tuyết học cùng cấp lớp với bọn mình; trong lúc nói chuyện về đề tài " Biết đủ là đủ " của cuộc sống bên nầy. Tuấn Anh lại vô tình đọc hai câu thơ trên của Nguyễn Khuyến, OBG mới biết mình ngoài lỗi nhớ thiếu chữ ra, còn thêm cái lỗi không nhớ rõ ràng, chắc chắn cho lắm tên Tác giã nữa Các Bạn Ta ạ, buồn thật! Cậu ta nhỏ hơn mình 7, 8 tuổi chứ ít sao? qua Mỹ lâu hơn mình mà vẫn còn nhớ những điều hay, ý đẹp và những câu thơ thời còn mài đủng quần dưới mái trường trong giờ Việt Văn, vậy là Cậu Em nầy khá hơn OBG  nầy một bậc rồi còn gì, đúng là hậu sinh khả úy phải không? Tuấn Anh có những lời nhận định rất sâu sắc, thiết thực và rất sát với hai câu thơ nầy khi đem áp dụng với nhiều nhân vật thành danh xưa cũng như nay, Cậu ta có lối bình luận vững chải và rất thuyết phục người nghe, làm OBG nầy phải phục thầm! Có được một người Em như thế thật không phí lãng một buổi trưa trong đời mình. <br />
   <br />
  Ít hàng cho Các Bạn Ta coi như lời nhận lỗi lầm thiếu xót về hai câu thơ, mong Các Bạn Ta không trách và buồn OBG nầy. Chúc Các Bạn Ta vui và hạnh phúc bên những người thân, bằng hữu của mình. <br />
   <br />
Thân, <br />
  <br />
<br />
Ông Bạn Già</div>

]]></content:encoded>
			<dc:creator>coquan</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://tvvn.org/blogs/coquan/454-thae-cho-ba-n.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Thơ 17 - Quán Bên Đường</title>
			<link>http://tvvn.org/blogs/phanbathuyduong/453-thae-17-qua-n-ba-n-ae-ae-ng.html</link>
			<pubDate>Thu, 06 Nov 2008 19:08:04 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://thuvientoancau.org/phanbathuyduong/ThoQuanBenDuong.jpg&quot; border=&quot;0&quot;&gt;

[COLOR=&quot;Navy&quot;][B]● CHU VƯƠNG MIỆN: [/B][/COLOR]
[COLOR=&quot;Blue&quot;][B]Về Thăm QuảngTrị [/B][/COLOR]

[COLOR=&quot;navy&quot;][B]● HÀ NGUYÊN THẠCH: [/B][/COLOR]
[COLOR=&quot;blue&quot;][B]Lời Khát Vọng[/B][/COLOR]

[COLOR=&quot;navy&quot;][B]● HỒNG HẠNH: [/B][/COLOR]
[COLOR=&quot;blue&quot;][B]Đôi Bờ[/B][/COLOR]

[COLOR=&quot;navy&quot;][B]● NGUYÊN SA:[/B][/COLOR]
[COLOR=&quot;blue&quot;][B] Hoa Sen Và Hoa Đào [/B][/COLOR]

[COLOR=&quot;navy&quot;][B]● PHƯƠNG TRIỀU: [/B][/COLOR]
[COLOR=&quot;blue&quot;][B] Bao Lâu? [/B][/COLOR]&lt;/p&gt;
&lt;div style=&quot; border-style: dotted; border-width: 2px; background-color: #E7FFB3&quot;&gt;
&lt;b&gt;&lt;font color=&quot;#000080&quot;&gt;◊ CHU VƯƠNG MIỆN:&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;
[INDENT]&lt;b&gt;&lt;font color=&quot;#0000FF&quot;&gt;Về Thăm QuảngTrị&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;[/INDENT] &lt;p style=&quot;margin-left: 60px&quot;&gt;bước quá vội tôi về nơi phố cũ
quảngtrị miềng thành cổ dấu xưa
trương nguyễnhoàng đâu tìm hoài chả thấy
cây lặng buồn dadiết dưới mưa đưa

con đường cụt nằm imlìm quên nói
vài cánh chim ủ dột dưới ban trưa
áitử cát bay lờmờ hiuquạnh
phố xá buồn hiu cơn gió lạ mùa

đường xuôi sải mưa giăng hàng sông nhớ
bãi nhanbiều thưathớt chuyến đò đưa 
sông thạchhãn buồn thiu chưa muốn chẩy
đạilộ hoànghôn cành lá lưathưa

lẻ luânlạc mỗi người đi mỗi ngả
kỷniệm thânthưong biết mấy cho vừa
nắng trong mưa lòng ngùinguì tiếcnhớ
mấy mảng đời dâubể nãonùng chưa?

tôi đứng đó nhìn loanhquanh một chập
bao thânthưong đọng lại mấy thân dừa
miền đất loạn trơ lại dăm đám cháy
xa nhau rồi thiếu mãi cuộc tiễnđưa &lt;/p&gt;
 
[INDENT]&lt;b&gt;CHU VƯƠNG MIỆN&lt;/b&gt;[/INDENT]
[CENTER] 
&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://thuvientoancau.org/phanbathuyduong/tho17_01.jpg&quot;&gt;
[/CENTER]
&lt;/div&gt;
&lt;div style=&quot; border-style: dotted; border-width: 2px; background-color: #E7FFB3&quot;&gt;
&lt;b&gt;&lt;font color=&quot;#000080&quot;&gt; ◊ HÀ NGUYÊN THẠCH:&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;
[INDENT]&lt;b&gt;&lt;font color=&quot;#0000FF&quot;&gt;Lời Khát Vọng&lt;/font&gt;&lt;/b&gt;[/INDENT] &lt;p style=&quot;margin-left: 60px&quot;&gt;Bởi cây cỏ ngủ vùi trong tim óc
Thân xác này mong trở lại mùa Xuân
Sương cỏ xuống cả vùng nước mắt
vẫn bền lòng người hỡi biết cho không

mỗi gân lá chia màu xanh nh